Làm mẹ- Nguyễn Ngọc Tư




Bây giờ chưa hết tháng ba nhưng mỗi tối từ chợ về, dì Diệu đã tranh thủ ngồi may đồ cho em bé. Đã biết là con gái nên bộ nào dì cũng dún bèo cổ, bèo tay, bèo lai áo.. . coi rất dễ thương ngộ mắt. Ban ngày, dì ra sạp vải, lúc nào có khách thì lo buôn bán, đo đắt, lúc nào rảnh dì ngồi đơm nút, vắt khuy. Tay dì tẩn mẩn xỏ từng đường kim tí xíu. Dì vừa làm vừa mủm mỉm cười một mình, rồi vui quá xá là vui, một mình vui không hết, dì Diệu khoe:

- Tui sắp có con gái rồi nghen.

Một người dòm lom com vô cái eo thon thả của dì rồi cười:

- Nói chơi hoài, có thấy bầu bì gì đâu...

Dì Diệu cười ngặt nghẽo, cười đến khi cái mũi thon thon xinh xẻo của dì ửng đỏ lên:

- Bốn mươi mấy tuổi rồi, bầu bì gì nữa. Tui xin con nuôi.

Mấy bà bạn bàn ra bàn vô, nói chuyện tò vò nuôi con nhện, chuyện con quạ nuôi tu hú nhằm lung lạc dì, nhưng dì Diệu vẫn khăng khăng chắc lòng chắc dạ, làm như dì đã thấy ràng ràng một tương lai chắc chắn rồi vậy. Thấy dì Diệu cười cười hoài, kiểu “chuyện của tui, chị em sao biết được”, thấy tức chết.

Đó thật sự là một bí mật của dì Diệu. Đứa bé sắp sinh ra là máu thịt của chú Đức, chồng dì Diệu. Chú Đức làm giám đốc văn phòng đại diện một công ty điện tử ở Cần Thơ. Chú làm việc xa nhà nhưng chưa bao giờ chú làm chuyện có lỗi với dì Diệu. Là vì chú Đức hiền hậu, chừng mực, mà cũng vì dì Diệu cực kỳ đáng yêu. Dì là loại người ít lo nghĩ, lúc nào cũng trẻ con, non nả. Dì ít giận ai mà có giận cũng mau quên. Chú Đức hay lấy tay ngoáy tóc dì, cười bảo:

- Em như con nít.. Tới chừng anh lụ khụ rồi em vẫn chưa già.

Suốt nữa đời, dì chỉ buồn là không còn được có con. Năm chú cưới dì, dì khám bịnh phát hiện ra mình có một khối u nhỏ ở buồng trứng. Dì vốn không lo mấy, không biết ngày nó càng lớn lên. Đến lúc sực nhớ trong bụng mình có bịnh thì là lúc đã đau quặn lên rồi. Đi bệnh viện, bác sĩ bảo cắt, dì nhoẻn cười, thì phải cắt, cắt để sống với chồng chớ. Rồi dì lạc quan lên bàn mổ. Không ai nói cho dì biết trước là sau ca mổ vĩnh viễn dì không thể có con được nữa. Dì nằm trong phòng hồi sức, nước mắt chảy về hai phía đuôi mắt ròng ròng, len vào tóc, ướt gối. Hồi nhỏ, em dì đông, tuổi thơ cơ cực, dì Diệu bồng em chai hông, có lần dì ra ngoài đình, dì than, dì ghét con nít lắm. Có phải vì vậy mà trời phạt gì không hỏng biết. Dì Diệu buồn như ai rứt ruột, dì khóc, biểu chú Đức thôi dì đi, sống chung mà không có con chỉ buồn thêm thôi. Chú Đức tỏ ra cứng lòng cứng dạ, cười xoà, chú sẽ ở bên dì suốt đời cho dù vợ chồng có con hay không có con. “Tìm đâu trên đời nầy một người vợ non nhuốt và trong trẻo như em để cho anh chở che mà em biểu bỏ nhau”, chú Đức nói vậy. Rồi từ từ dì Diệu cũng nguôi đi. Dì lại cười lại nói. Nhưng lạ cái, chuyện gì dì cũng mau quên, nhưng chuyện nầy rõ ràng quên không được. Trẻ con đi qua cửa lòng dì quặn lại, rối nùi, rát như muối xát vào vết thương đang mở miệng. Chú Đức an ủi dì bằng cách mỗi lần về tặng cho dì một món quà. Có lần chú đem về cho dì một con sáo, nó ẽo ẹt:

- Má ơi, nhà có khách.

Mèn ơi, dì Diệu nghe tiếng má mà nghe lịm ngọt trong lòng. Dì bảo dì không cần món quà nào khác ngoài một đứa con. Chú Đức tưởng dì nói chơi, cười sùi sụt:

- Trời đất, sao có được...

Dì Diệu tỉnh rụi:

- Mướn đẻ. Em đọc báo thấy người ta mướn đẻ nhiều lắm.

- Rồi làm sao anh còn dám nhìn mặt em nữa... – Nhìn vẻ mặt chú Đức rối rắm, dì Diệu cười:

- Em thương anh hoài. Anh đâu có làm gì có lỗi với em. Kỹ thuật mới mà.

Rồi dì te tái xách mấy tờ báo cho chú Đức coi, dì nói thiệt dứt khoát:

- Lần này mà anh không chịu, em thôi thiệt. Anh thì công tác xa, em ở nhà có một mình, nghĩ tới con nít buồn đứt ruột.

Đó là mở đầu một câu chuyện được bàn bạc rất lâu, dài, căng thẳng. Chú Đức mất bốn ngày nghĩ ngợi, năm đêm thức trắng. Lần đầu tiên chú chiều vợ vượt quá sức mình. Chú tin là dì Diệu sẽ thu xếp chuyện sau nầy thật chu đáo, nhưng trong lòng cắn rứt vì nghĩ mình đã làm một chuyện trái lương tâm. Dì Diệu nằm kê đầu lên tay chú thở đều, ngủ ngọt lịm. Thì dì có gì nữa đâu, người mà dì muốn mướn cũng đã có sẵn rồi: Chị Lành.

Chị Lành lỡ thời, mập mạp, hịch hạc. Chị sống trong khu nhà dì Diệu cất cho sinh viên thuê, nhưng chị không phải sinh viên, chị gánh nước mướn. Hai bên vai chị thâm xám, vai gồ lên. Một ngày chị gánh non trăm đôi nước. Chị gánh dẻo như múa, đường dài, hẻm nhỏ mà không chao một giọt nước ra ngoài. Dì Diệu chọn chị Lành bởi vì chị hiền. Dì tin rằng người mẹ hiền sẽ đẻ con hiền. Mà, chị Lành cũng rất cần tiền để gởi về xứ. Má chị biên thư xuống bảo nhà chị bây giờ mối ăn gần sụm bà chè rồi, lúc này mưa, nước dội ngay bàn thờ ba, rầu thúi ruột. Má nói làm sao bắt thằng em út chị Lành viết y chang như vậy. Chị Lành đắn đo hoài. Chị cần tiền nhưng sợ chuyện sau này, sợ những mối thâm tình ràng buột mình không tròn lời hứa với dì Diệu. Lại nữa sợ bà con người ta dị nghị, không chồng mà lại có con, bởi chuyện nầy, ai cũng muốn giấu cho thật sâu kín. Chị coi chuyện mình cần tiền với một đứa con như hai cánh tay. Cánh tay nào cũng quan trọng, biết chọn làm sao bây giờ. Nhưng khi chị nhìn thấy những giọt nước mắt rớt lộp độp xuống áo dì Diệu, chị cầm lòng không đậu, chị gật đầu. Hồi nào giờ có bà chủ nhà nào tốt với chị như Dì Diệu đâu.

Cuối cùng thì chị Lành cũng đã trở thành người nhà dì Diệu. Dì thương chị như em gái ruột của mình. Mà, không thương sao được, nghe xóm giềng xầm xì chuyện chị Lành không chồng mà lại có con, lòng dì Diệu đau lắm, dì nghĩ, vậy là tai tiếng, khổ sở cả một đời con gái người ta. Không thương sao được, khi chị Lành thay dì chịu hết cơ cực khi có con. Mới hai tháng, khắp mình chị đã nổi sẩy sần như giề cơm cháy. Hai bên gò má da bắt đầu nám xạm đi. Chị không ăn được gì nhưng lại thèm đủ thứ. Dì Diệu biểu chị muốn ăn cái gì dì Diệu sẽ mua cho. Chị thèm thịt trâu luộc cơm mẻ, dì Diệu mới đem về tằng lăng tíu líu trong bếp, chị Lành đã bắt mùi cơm mẻ ói sấp ói ngửa. Dì Diệu thương tới rơi
nước mắt. Tận đáy lòng chị Lành biết rằng dì Diệu thương chị thiệt tình như một con người với một con người chứ không phải vì đứa bé chị mang trong bụng. Dì Diệu bắt đầu chuẩn bị cho một đứa con ra đời. Dì mua mấy tấm hình em bé về dán trong căn nhà chị Lành. Đứa nào đứa nấy ú na ú nần, thấy cưng không chịu được. Dì biểu chị Lành phải siêng nhìn để sinh con ra nó sẽ xinh đẹp như thế. Chị Lành thắc mắc:

- Giống trong hình làm chi, giống ba giống má nó là được rồi.

Dì Diệu ngẩn người, ờ, dì bắt đầu nghĩ, đứa bé sinh ra sẽ giống ai, giống chú Đức đẹp người, giống dì trong trẻo, trẻ trung hay giống …...

- Nó sẽ giống cả ba người.

Dì chắc chắn như vậy.

Chị Lành thường lén trốn dì Diệu đi gánh nước. Hồi chưa có bầu thì gánh đầy, bây giờ gánh lưng thùng. Chị muốn gởi về cho má nguyên số tiền đó mà không mẻ một đồng nào. Bây giờ, có con, chị thương má nhiều thiệt nhiều. Dì Diệu có hôm dọn hàng về sớm, thấy chị Lành vắt vẻo đôi thùng trên đường mà lòng xót xa:

- Con của chị em mình giờ là cục máu mỏng manh lắm, em làm vậy không được đâu.

Chị Lành rân rấn nước mắt cái câu “con của chị em mình”. Dì Diệu dỗ, “em mà khóc hoài, em bé sinh ra mặt sẽ buồn cho mà coi”. Rất nhẹ và dịu dàng, lòng hai người đàn bà tự dưng chỉ nghĩ về chỗ đứa con.
Dì Diệu bắt đầu mua sắm, từ cái núm vú da cầm tay tới bình ủ sữa, chiếu manh, nệm trẻ con, mùng chụp. Rảnh rỗi, dì ngồi mơn man mấy món đồ tưởng như đã thấy được đứa bé con ngo ngoe hai bàn chân nhỏ trên cái trường kỷ nhà dì. Chú Đức mỗi lần về lại thấy một mớ đồ trẻ con chất ngồn ngộn ở trong phòng. Chú đọc trong mắt dì Diệu một niềm khát khao hườm chín. Chú thấy mình vơi đi mối bận tâm trong lòng, đôi lúc chú cũng thèm muốn chết một đôi chân lẫm đẫm của trẻ con. Chỉ mỗi một chuyện, chú ngại gặp chị Lành. Chị cũng mắc cỡ khi gặp chú. Cho dù không đụng chạm gì nhau để có con nhưng suy tận cùng, cái quý giá, kín đáo của chú Đức đã nằm trong bụng chị. Trời đất ơi, mặt mũi nào mà nhìn người ta. Chị Lành vần còn nguyên con gái đó chớ.

Và khi tháng Ba đi qua, đứa bé bắt đầu báo hiệu sự sống. Chị Lành khoe:

- Nó đạp rồi, chị Diệu, nó đạp đây nè.

Dì Diệu hớn hở vén bụng chị Lành lên, dưới làn da căng mẫn, đứa bé con chòi đạp rối rít. Chị Lành cười giòn:

- Nó mạnh quá chị ha....

Dì Diệu cười, rồi làm như một cơn gió từ đâu xộc tới, tim dì riết lại một nỗi đau. Dì thèm biết bao nhiêu cái cảm giác che chở cho một sinh linh sống trong mình, để được thèm tới cùng, tới chảy nước dãi món ngọt, món chua, để có thể cảm nhận từ trái tim chứ không phải bằng bàn tay đôi bàn chân bé bỏng quẩy đạp bụng mình thon thót. Đó là những thứ cảm giác thiêng liêng không vay mượn, thuê mướn được: cảm giác làm mẹ. Dì bắt đầu lo lắng, mình đã làm một việc đúng không.

Chỉ còn một tháng hai mươi ngày nữa, đứa bé sẽ ra đời. Dì Diệu tính từng ngày, từng bữa. Chị Lành tính từng ngày từng bữa. Người trông cho mau, người trông đừng bao giờ đến. Dì Diệu cố quên cái vẻ mặt buồn bã, van nài của chị Lành. Chị biết, khi đứa bé khóc ngoe ngoe cất tiếng khóc chào đời, là chị với nó sẽ phải chia lìa. Hợp đồng đã ghi rõ ràng như vậy. Chị thấy thương mình, thương con và thương dì Diệu. Chị rối rít ăn, rối rít ngủ vì biết rằng mai nầy rồi chẳng còn nhau.. .

Một sáng, chị Lành biến mất.

Dì Diệu kêu chú Đức về, nước mắt ròng ròng khi thấy bóng chồng qua cửa. Chú đau lòng bảo thôi bỏ đi, dì Diệu cãi, “em bỏ không đành, anh à”. Chú cũng thấy rằng bỏ không được. Máu mủ ruột ràng mình mà bỏ sao được. Hai người đi tìm xơ bơ xấc bấc. Không có, không gặp. Dì Diệu về quê, bà mẹ già chị Lành tay run bẩn, vừa đau vừa xót.

- Vậy ra nó không nói gì với cô sao... Tui hay tin nó hư hỏng, tôi từ nó rồi, tui tính bỏ nó luôn, nhưng thiệt tình tui thương nó lắm, phải nó về, tui cũng nuôi.

Dì Diệu lau nước mắt cho mẹ chị Lành, lòng nghĩ, làm sao mình lại để ra nông nỗi nầy. Dì không tiếc tiền của, sông sức, dì cũng không tiếc tình thương dồn đắp cho chị Lành, dì chỉ cảm thấy xót xa cho mình “làm người thì ai lại đi giành con với người ta”, dì luôn dằn vặt vậy.

Dì Diệu bỏ sạp vải tối ngày chạy xe long rong ngoài đường để may ra tìm được bóng người …

Khi đã không trông chờ gì, một ngày, khi mở cửa, dì Diệu nhìn thấy chị Lành đang ngồi ngoài hàng ba và khóc.

Những người có tình có nghĩa, dễ gì bỏ được nhau.

Dì Diệu cắn cho môi vằn đỏ dấu răng, dì ôm chị Lành vào lòng rất chặt. Dì cảm nhận được từ trái tim bàn chân bé bỏng của đứa bé đang lòi chòi. Nó háo hức nằm giữa hai tấm lòng của hai bà mẹ.

Dì Diệu đi lấy tờ hợp đồng ra và đốt cháy thành một tờ tro mỏng. Đôi khi người ta hay bày chuyện nầy chuyện nọ để làm xao động cuộc đời đang hết sức yên bình, lãng nhách vậy đó...


MẸ CỦA ANH

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đó thôi
Mẹ tuy không đẻ, không nuôi
Nhưng em ơn mẹ suốt đời chưa xong.
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh, mẹ thức, lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh.
Nào là hoa bưởi, hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh, em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi âu lo nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa có núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em...

( Xuan Quynh)

Tình mẫu tử là gì?


Đó là cảm giác vui sướng khi biết trong mình đang hình thành một giọt máu kết tinh của mình và người mình yêu.

Đó là cảm giác mang nặng một mầm sống bé nhỏ đang dần lớn lên và cựa quậy trong bản thân mình.

Đó là cảm giác vun vén nhà cửa, hồi hộp mua sắm, hớn hở sửa soạn cho đứa con sắp sửa đón chào cuộc sống.

Đó là cảm giác đau đớn để sinh con ra, cộng với nỗi xót xa biết con cũng đau đớn và
vất vả không kém để được chào đời.

Đó là cảm giác nhẹ nhõm khi tiếng khóc non nớt đầu tiên của con vọng đến đôi tai đang khắc khoải mong chờ của mẹ.

Đó là cảm giác ngỡ ngàng rồi vui sướng cực độ khi lần đầu nhìn thấy con, trong lòng dâng lên cảm giác lạ lẫm rằng mình đã là mẹ.

Đó là cảm giác hạnh phúc có thể cảm nhận rõ ràng như đo như đếm khi lần đầu bế con, cảm nhận sức nặng của tình yêu, của trách nhiệm, và niềm vui đè lên cánh tay mình.

Đó là cảm giác vui sướng có bầu má non tơ để mình hôn lên, có đôi mắt tròn đen lay láy luôn nhìn mình với tình yêu vô điều kiện.

Nhung con duong

Nói với con về những con đường...
m2 và Nhím

Hình ảnh những con đường luôn hấp dẫn má, bởi trong cuộc sống của mỗi chúng ta luôn hiện diện rất nhiều con đường.

Có những con đường quanh co...



Có những con đường đất gập ghềnh...



Có những con đường bằng phẳng sạch bóng...



Có những con đường gầy gò phủ đầy lá rụng...



Có những con đường lấp lánh nắng đẹp huyền hoặc như trong cổ tích...



Nhưng cũng có những con đường trần trụi lạnh lẽo...



Nhưng dù là con đường nào, má cũng thích ghi lại hình ảnh của chúng!

Vì những tấm hình chụp các con đường không chỉ dẫn má về với ký ức ấm áp những trải nghiệm đã qua mà còn khơi gợi trong má sự mải mê với những chuyến đi tràn trề niềm đam mê khám phá sắp tới.



Vì có nhiều con đường, nên sẽ có những lúc ta phải băn khoăn chọn lựa. Sẽ có lúc cuộc sống hay chính niềm khát khao những điều mới mẻ trong ta sẽ buộc ta phải rời bỏ con đường cũ, đặt ta trước nhiều con đường mới và khiến ta phải suy nghĩ chọn một con đường để tiếp tục cuộc hành trình.

Nếu có lúc con phải đứng trước nhiều con đường như vậy, hãy bình tĩnh cân nhắc, dũng cảm chọn một con đường để vững chãi bước đi. Và nếu đã quyết định, đừng bao giờ băn khoăn về quyết định của mình. Hãy can đảm bước tới, tận hưởng niềm vui khám phá đích đến và chinh phục những trở ngại trên đường đi. Đừng trăn trở tiếc nuối vì dù một con đường không mang đến cho con điều con mong đợi, nó vẫn tặng cho con những trải nghiệm phong phú và các bài học quý giá cho lần lựa chọn con đường mới tiếp theo.



Rất nhanh thôi sẽ đến lúc con đủ lớn khôn để tự chọn lựa con đường của riêng mình. Có thể con chỉ bước đi mãi trên một con đường... Cũng có thể con phải đi đi về về trên nhiều con đường trước khi đạt được đích đến mà con mong muốn. Nhưng dù bước đi trên bất cứ con đường nào, má mong con luôn vững tin với chọn lựa của mình và cảm thấy sự hân hoan được tìm tòi, khám phá những điều mới lạ luôn tồn tại trên mỗi con đường mới đã chính là phần thưởng quý giá cho người đang dấn chân trên con đường ấy...



Theo Nhim´s blog

Trí thông minh siêu đẳng của một cô bé lên 2

Georgia Brown - cô bé "già trước tuổi". (Ảnh: Daily Mail).

Sinh sống tại thị trấn Aldershot, Hampshire (Anh), hai vợ chồng Martin và Lucy Brown đã sớm biết cô út Georgia nhà họ không giống những đứa trẻ bình thường: 5 tháng tuổi biết bò, 9 tháng biết đi, 14 tháng đã biết tự mặc quần áo chỉnh tề, thậm chí tự đi giày và không bao giờ trái chân.

“Georgia bập bẹ tập nói từ rất sớm, đến 18 tháng tuổi thì đã trò chuyện với người lớn một cách rành mạch và chỉn chu khác thường” - mẹ Lucy nhớ lại. “Mỗi khi gặp người lạ, bé thường nói: “Xin chào, cháu là Georgia. Cháu mới một tuổi”.

Không những thế Georgia còn tỏ ra có nội tâm khá sâu sắc. Xem phim “Người đẹp và quái thú”, bé bảo: Con không thích nhân vật Gaston (một kẻ côn đồ). Hắn thật hung hăng và ích kỷ”.

Lo lắng về sự già dặn trước tuổi của bé con, cô Brown bèn tìm đến Giáo sư Joan Freeman, chuyên gia tâm lý giáo dục nổi tiếng ở Anh nhờ tư vấn.

Với bài kiểm tra trí thông minh Stamford-Binet, Giáo sư Freeman quá đỗi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng: bài thi vẫn chưa đủ khó để đánh giá hết trình độ siêu việt của cô bé 2 tuổi Georgia.

“Tôi bảo: Georgia vẽ hình tròn cho cô xem, vậy là bé vẽ một đường tròn gần như hoàn hảo. Ngay cả người lớn cũng khó mà làm được như vậy. Điều này cho thấy Georgia không chỉ biết cách cầm bút vẽ rất khéo mà còn biết nhận thức chính xác hình tròn là hình gì”.

Chưa hết, bé con 2 tuổi này còn có khả năng phân biệt màu sắc tinh tế - một kỹ năng mà chỉ trẻ 5, 6 tuổi mới được học ở trường.

“Khi tôi khen “Cháu có chiếc váy hồng đẹp quá”, cô bé “sửa lưng” ngay: Đây không phải màu hồng, mà là màu hồng tía cô ạ” - Giáo sư Freeman không giấu nổi sự hào hứng. “Tôi luôn phải thầm nhắc mình là nhóc con ấy mới có 2 tuổi mà thôi”.

Bài kiểm tra IQ lần thứ hai đem đến cho gia đình Brown nhiều ngạc nhiên hơn mong đợi. Với điểm số 152, bé Georgia Brown được xếp vào hàng ngũ “tinh tuý” những người có điểm số IQ cao nhất, vốn chỉ chiếm 0,2% dân số thế giới. Người bình thường chỉ đạt mức IQ trung bình 100, từ 148 điểm trở lên bắt đầu được công nhận là thông minh.

Cũng nhờ thành tích đặc biệt mà Georgia được kết nạp vào tổ chức Mensa - thành viên của tổ chức này là những người có chỉ số IQ cao với số lượng cực kỳ hạn chế (chiếm 2% dân số toàn cầu). Hiện Mensa mới có 9 thành viên dưới 10 tuổi, tính cả Georga nữa là 10.

Là con út trong gia đình có 5 anh chị em, bố làm thợ mộc, mẹ làm quản lý cho một tổ chức từ thiện, cuộc sống Georgia cũng “bận rộn” như bao đứa trẻ 2 tuổi khác. Một ngày của bé kín mít các lịch học ballet, nghe kể chuyện, tập hát, chơi thể thao và xem TV cùng gia đình.

PHUONG

Một con hạc giấy cho Phương Laurel

Ảnh: Phương Laurel' Blog.

(cuoihk) chưa kịp lắng thì thế giới blog lại buồn bã truyền nhau thông tin về cô bé Phương, sinh năm 1986, nick Laurel.

Có người biết rõ về Phương, khi nhận tin đã lặng đi, “Số con bé khổ quá”. Bố mẹ chia tay từ khi Phương mới học lớp 1, cô bé sống lặng lẽ, trong ước vọng cháy bỏng về một gia đình đầm ấm, bên người mẹ quá bận rộn vì mưu sinh, và người cha làm ăn tận Thái Bình năm về 1-2 lần.

Phương còn một khao khát nữa, đó là đi du học. Nhờ người bác ruột, cô đã lên đường sang Đức sau 1 năm học tại trường ĐH Quốc gia Hà Nội (cô đỗ ĐH với số điểm 28,5). Phương vừa học vừa giúp việc cho một gia đình người Đức.

Và trong một buổi đi làm như vậy, trên con đường làng, Phương đã gặp tai nạn thảm khốc. Từ đó tới nay đã 5 tháng, Phương nằm liệt giường, khả năng hồi phục rất mong manh, và không một người thân bên cạnh. Vào lúc này, tuy tiềm thức còn ở một chốn vô định, tôi tin rằng Phương vẫn mang nặng nỗi khắc khoải về gia đình.

Blogger Tóc Dài - một người chưa gặp Phương lần nào - sau khi đến thăm đã tâm sự với bạn: “Bé P không phải ngủ suốt mà giờ gọi là tàn tật rồi. Em vào thấy nó mở được mắt, nhìn được nhưng mặt mũi cũng bị biến dạng rồi, mắt và cơ mặt bên trái bị co rút, không nói được hoặc không cảm giác được.

Bác sĩ nói từ khi nhập viện này là cuối tháng 2 cho tới nay vẫn trong tình trạng đó, đợt này còn hơi sốt nữa. Hai bàn tay cũng co cứng lại, vẫn truyền thuốc, đi tiểu qua ống. Em thì có cảm giác là nó có nhận biết được, nghe được chút chút vì khi em nhắc đến bác, nhắc đến mẹ, đến bạn bè P là nó khò khè trong họng và mặt co rúm lại”.

Blog của Phương chỉ vỏn vẹn 5 bài, là những tâm sự cô gửi tới gia đình, bạn bè, và cả người bạn trai tương lai của mình. Chúng tôi xin trích đăng 1 entry của Phương, như một con hạc giấy chở lời cầu chúc an lành cho Phương.

Nó!!!

Nó giở sách ra học. Rồi nó lại đóng lại. Nó chán học và nó cũng không biết học cái gì bây giờ. Nó nghỉ học nhiều quá. Nó cảm thấy mệt mỏi khi phải đợi chờ một cái gì đó quá lâu. Đôi lúc nó thấy nản, nó buồn, nó chán, nó muốn buông xuôi. Nó sợ cái cảm giác bất lực đang xâm chiếm nó. Nó muốn đi thật xa, đi khỏi cái mảnh đất đã lấy đi của nó quá nhiều thứ. Nó thấy ghét nơi này. Nó ghét mọi thứ đang diễn ra không theo ý nó.

Nó đã 20 tuổi 9 tháng 24 ngày. Nó nghĩ nó sắp già rồi. Thế mà nó vẫn chưa làm được gì cho bản thân và cho mẹ nó. Nó lại nghĩ đến mẹ. Nó thương mẹ nó lắm. Rồi nó lại quay ra trách ba nó sinh ra nó mà không yêu thương, chăm sóc và cho nó tất cả những gì nó nghĩ nó đáng được hưởng. Đôi lúc nó tự hỏi tại sao nó lại sinh ra trên đời này và nó sinh ra để làm gì? Tại sao nó lại khổ thế? Nó muốn có một mái nhà có mẹ và có ba. Nhưng nó biết, nó đã, đang và chẳng bao giờ nó có được điều đó cả. Nó cảm thấy tủi thân. Sống mũi nó cay cay. Và nó khóc.

Nó hay khóc lắm. Nó không muốn thế đâu nhưng nó không kiềm chế được. Lúc này đây nó cần ba mẹ tiếp thêm sức mạnh cũng như nghị lực cho nó để nó tiếp tục theo đuổi ước mơ duy nhất của cuộc đời nó. Cậu nó nói nó mộng mơ lắm. Tự nhiên nó thấy cậu nói đúng. Nó thấy bạn bè nó học hết thứ này đến thứ khác còn nó vẫn mãi chạy theo ước mơ của nó. Có lẽ nó mộng mơ thật. Nhưng nó muốn biến ước mơ của nó thành hiện thực, nó muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Nó mâu thuẫn quá... Kệ, nó sẽ đi đến cùng ước mơ của nó.

Chuông điện thoại reo. Nó lau nước mắt và cố alô với một giọng nói bình thường nhất mà nó có thể. Đầu dây bên kia là bác nó. Bác cũng sốt ruột như nó. Trong gia đình ba nó có lẽ bác là người yêu thương nó nhất. Chẳng cần phải nói nó yêu, quý trọng và biết ơn bác thế nào. Nếu không có bác có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội biến ước mơ của nó thành hiện thực. Vừa nãy nó khóc nhiều quá, hai mắt nó sưng húp lên, trông lúc này nó thật là xấu. Rồi nó nhìn chiếc cặp tóc, mấy tấm thiệp nó mới được tặng từ mấy hôm trước. Lòng nó ấm lại và hiểu rằng nó không cô đơn.

Phương Laurel

10 dieu khong nen lam voi mot nguoi ban

Bạn bè là vô giá, nhưng tình cảm đó cũng có thể đến rồi lại đi tùy thuộc vào cách bạn đối xử với họ như thế nào. Nếu không muốn đánh mất tình bạn thiêng liêng, hãy chắc chắn rằng bạn không bao giờ làm một trong những điều sau với họ.

Cướp người yêu của bạn

Đây chính là cách chứng minh rõ ràng nhất rằng bạn không đáng tin cậy. Khi bạn của bạn đang yêu một ai đó, đơn giản họ trở thành khu vực bất khả xâm phạm. Hãy làm như thế, và bạn sẽ thấy sức tàn phá của chuyện này. Lòng tin sẽ không bao giờ trở lại và bạn trở thành kẻ xấu xa trong mắt họ.


Ganh đua với họ

Cạnh tranh là bản năng vốn có của con người, nhưng nếu bạn coi nó quá nghiêm trọng và lên mặt với ai đó chỉ vì bạn hơn họ 1 điểm trong bài kiểm tra, chính là bạn đang chuẩn bị cho sự ra đi của họ. Tình bạn để cho chúng ta an tòan, thanh thản, chứ không đặt chúng ta luôn luôn trong cuộc chiến cho ngôi vị dẫn đầu.

Mượn bất cứ thứ gì mà không hỏi

Hãy luôn hỏi trước khi mượn bạn của bạn bất cứ thứ gì, từ chiếc bút chì, quần áo đến những trò game. Nó thể hiện sự tôn trọng đối với bản thân họ, cũng như những thứ thuộc về họ. Nếu bạn không tôn trọng tài sản của một ai đó, đồng nghĩa với thể hiện bạn không tôn trọng họ.

Chỉ trích cha mẹ họ

Mọi đứa trẻ đều có thể than vãn, kêu ca về cha mẹ của mình, nhưng những người khác thì không. Khi bạn bắt đầu nói không hay về cha mẹ của một ai đó, chính là khi họ bắt đầu xa lánh bạn.

Cười nhạo quần áo, nhà cửa hay phòng ngủ của họ

Tất cả mọi người đều rất nhạy cảm. Vì thế, khi bạn biến ai đó thành trò hề, họ sẽ bị tổn thương và sẽ tìm cách xa lánh bạn. Thật tuyệt khi được cười đùa một người bạn, chứ không phải cười nhạo họ.

Nói bí mật của họ cho một người khác

Họ nói với bạn anh trai họ đang điều trị phục hồi chức năng, hay họ vừa có một nụ hôn với ai đó ở bữa tiệc cuối tuần, và ngay lập tức cả trường bàn tán về chuyện đó. Nếu bạn là người duy nhất họ chia sẻ bí mật, họ sẽ biết cái tên để loại bỏ ra khỏi danh sách tặng quà

Bỏ rơi họ phút cuối cùng

Nếu hai người đã lên kế hoạch đi chơi cuối tuần thì bạn không thể đổi ý vào phút cuối cùng, trừ khi ốm thật nặng hoặc gia đình bạn đang thực sự gặp rắc rối.

Thù dai

Mọi người đều phạm phải những việc ngốc nghếch lúc này hay lúc khác. Đừng bỏ một người bạn chỉ vì họ mắc một sai lầm nào đó. Và cũng đừng có liên tục bắt họ phải nhớ đến nó. Nhưng nếu họ cố ý phản bội niềm tin của bạn hay làm bạn thất vọng ghê gớm, hãy dứt bỏ trước khi họ làm bạn tổn thương hơn nữa.

Nói xấu sau lưng

Nếu bạn nói xấu ai đó sau lưng họ, chắc chắn sẽ có lúc họ phát hiện ra. Đừng có tham gia khi những người khác đang những điều không hay về bạn bè mình. Đó chính là sự phản bội.

Không sẵn sàng để chia sẻ

Không phải ai cũng có mọi thứ như nhau. Dù rằng mỗi người nên tự gánh vác công việc của mình, nhưng sẽ hay hơn nhiều nếu bạn chia sẻ niềm vui đoạt học bổng hay giọit nước mắt buồn phiền chuyện tình cảm. Hãy chia sẻ, và cảm thông cho bạn bè, nhưng cũng đừng để mình rơi vào bẫy lợi dụng mà không hay.

Me di du lich




Mua nay dang la mua du lich. Du ban biu den may cung phai co gang thu xep de me duoc di du lich chau Au mot lan, me sang chau Au da lan thu tu vay ma chang duoc di den dau ca, lan nao cung vi con vi chau. Lan nay quyet tam lam mot cu dot pha, dua me di du lich khap moi, noi la dua cho oai , chu thuc ra co dua duoc me di dau. Bao nhieu la nguoi dua don, giup do, de me co duoc nhung chuyen di that tot dep va thu vi. Me duoc tat ca moi nguoi yeu quy, tiep don rat nong hau. Do la dieu tot dep nhat gat hai duoc trong cac chuyen di cua me.
Chuyen di Thale, ve thung lung Quy, tuy ngan ngui , nhung cung du de me thuong thuc moi canh dep , co them nhung ong ba ban gia tay bat mat mung. Roi Thale ve, nghi ngoi mot dem , lai voi va di Erfurt, kip ve Bodensee. Me da co mot chuyen du lich thu vi, quan trong nhat la kostenfrei, hihihi, co mot thang chau suot ngay chay theo co de chup anh, dua co di moi danh lam thang canh cua Bodensee, Konstanz, va dao hoa Mainau, lai con duoc di ca Neuschwanstein nua chu, hoanh trang that. Tat bat ve München, den choi Passau, roi lai di thuyen sang Linz ( Ao), hehehe, me toi ky nay hoanh trang that. Ngay mai ca nha lai di Y choi, cung voi cac ban cua con, se hua hen nhung cuoc vui no troi va nhung tran cuoi nghieng nga.

Tối hậu thư gửi chồng

Ai cũng nói đằng sau sự thành công của người đàn ông giỏi giang (chính là chồng) là bóng hình người phụ nữ đảm đang, chung thủy. Nhưng chồng có bao giờ tự hỏi đằng sau người phụ nữ (là em) ấy là cái gì không? Là một khoảng trống hun hút, là những nỗi niềm không biết chia sẻ cùng ai.

Ngày xưa Ngày nay Tối hậu thư
1 Ngày xưa chồng chưa lên chức giám đốc, chồng là một người mẫu mực. Chồng chiều vợ nhất mực, toàn bắt vợ để xe ở nhà để đưa đón vợ, chu đáo với nhà ngoại, chăm chút từng vật dụng trong gia đình, chắt chiu, dành dụm để chờ ngày đứa con đầu lòng ra đời. Những bữa cơm tối nhà mình ấm áp, hạnh phúc, ngập tràn tiếng cười. Nay chồng tối mắt với những hợp đồng, tiếp khách, ngoại giao, công vụ. Ngày nghỉ thì miệt mài với tennis, golf.... Ngày lễ Tết, chồng xì ra cục tiền bảo em tự mua biếu ông bà ngoại. Hôm nào em mệt, không muốn tự đi xe, chồng bảo lái xe riêng đến đón. Nhà có gì hỏng hóc, cần sửa chữa, chồng bảo đi thuê thợ cho tiện. Chồng rủng rỉnh sinh ra ăn ngon, mặc đẹp, mua sắm sành điệu, đổi điện thoại, laptop xoành xoạch. Những bữa cơm lạnh ngắt chỉ có hai mẹ con và oshin.

Giờ nhà mình khá giả, dư dật, gì thì gì em cũng đã là sếp bà. Em sẽ thuê 3 oshin. Một để nấu nướng, một để dọn dẹp, một chăm con. Còn em, ngoài shopping, du lịch, em sẽ học tennis, chơi golf, lái xe, khiêu vũ. Cứ thày nào trẻ, galant thì em thuê, chồng thấy thế nào?

2 Ngày xưa chồng là người tình nồng nàn. Suốt 3 năm, chưa đêm nào chồng chịu rời tay khỏi gáy vợ. Chồng sẵn sàng "giao lưu" bất cứ lúc nào khi bên vợ. Còn giờ chồng chẳng khác nào cái vòi nước ri rỉ chảy. Không viện cớ mệt, căng thẳng thì cũng ôm cái máy tính, còn em nằm lạnh lùng cho đến khi thiếp vào giấc ngủ đơn độc. Cung và cầu giữa chúng mình ngày càng lệch pha thảm hại. Em sẽ tự điều chỉnh mà không cần chồng. Mà chồng biết đấy, chồng giờ bụng cũng đã phệ, tóc đã hói và nhiều chỗ nhăn như quả táo tàu rồi. Chồng lười soi gương quá đấy.
3 Ngày xưa chồng là người lãng mạn. Có bao nhiêu dịp để tặng hoa, tặng quà, chồng đều tận dụng cả, có lẽ chỉ thiếu ngày Quốc tế lao động hay ngày Tết thiếu nhi nữa mà thôi. Còn nay, quà cho em đã có thư ký của chồng mua hoặc: "Tiền đây, em thích gì cứ việc mua". Ngày cưới, chồng khi quên, khi nhớ, có nhớ thì đang công tác tận đẩu tận đâu. Thi thoảng, em rủ chồng đi coi phim, chồng hoặc bảo bận hoặc bảo: "Già rồi, nỡm". Những mối tình lãng mạn với cả ngàn đôi cánh giờ dễ tìm trên mạng. Mà nhắc cho chồng biết, từ ảo đến thật chỉ là một sợi tóc thôi nhé.
4 Ngày xưa chồng là người cha mẫu mực, tự tay chồng xay cháo, xay thịt, nấu cho con ăn. Đi làm về chồng sà vào con, hai "thằng" túi tít chơi đùa. Còn ngày nay, con lủi thủi chơi một mình. Khi chồng về thì con đã ngon giấc, khi chồng đi con chưa thức dậy. Chồng chưa hề cầm tay con viết những nét chữ đầu đời chứ nói gì đến dạy dỗ, uốn nắn con lời hay, lẽ phải.

Chồng có nghĩ một ngày đẹp trời, chồng không đi làm sớm, con sẽ dậy và thỏ thẻ: "Chú là ai thế hả chú?".

5

Ngày xưa, đi đến đâu chồng cũng muốn rủ vợ đi cùng để khoe vợ.

Ngày xưa chồng ghen với em, chồng lên án chuyện ngoại tình, chồng dè bỉu cảnh nem chả.

Còn nay, chồng thường tránh đưa em đi đến các buổi gặp gỡ, tiệc tùng, chỉ vì em đã đổi những đường cong hoàn mỹ để sinh cho chồng hai đứa con kháu khỉnh.

Ra đường, nhìn thấy các em có vòng eo nhỏ xíu, chồng liếc nhanh như điện xẹt. Các em chân dài đến nách, mắt chồng hấp háy. Các em có vòng 1 bốc lửa làm chồng nghẹt thở. Em cũng phải nghe đủ thứ chuyện đi ngang về tắt của chồng.

Giờ khoa học thẩm mỹ hơi bị siêu chồng ạ. Một vòng Hàn Quốc là em ăn đứt cả 3 em kia cộng lại. Mà chồng biết đấy, khi còn con gái, chồng chỉ là cây si thứ 16 thôi. Chồng nhớ chứ?
Tối hậu thư cuối cùng: Về nhà đọc những dòng trên ngay lập tức.

Co ay bao...

Buổi tối, bà vợ nấu nướng xong liền ra lệnh cho con gọi điện cho bố về ăn cơm ngay. Thằng con sau một hồi hì hục gọi chạy ra bảo mẹ : " Mẹ ơi, con gọi ba lần liền mà lần nào cũng có một cô trả lời". Bà vợ điên quá , đợi đến lúc chồng đi làm về liền nhảy ra đấm đá túi bụi . Ông chồng bị bất ngờ không hiểu vì sao chỉ kịp nằm lăn ra kêu cứu . Hàng xóm thấy vậy sang xem rất đông. Thấy thế, bà vợ lúc này mặt vẫn đang hầm hầm liền bảo thằng con:"Mày quay ra nói cho các bác ấy nghe đi, cái con kia nó trả lời máy của bố mày thế nào" - Dạ, cô ấy bảo "số máy quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được"

Doi mat

Có 1 chàng trai không may bị mù, quen biết 1 cô gái, 2 người cùng yêu nhau, đến 1 ngày chàng trai nói với cô gái: Khi nào anh nhìn thấy được thế giới, anh sẽ lấy cô gái làm vợ.

Rồi đến 1 ngày kia chàng trai được phẫu thuật mắt và anh nhìn thấy được ánh sáng, lúc này cô gái mới hỏi chàng trai: "Bây giờ anh nhìn được rồi, anh sẽ lấy em chứ?" Chàng trai shock vì thấy cô gái cũng bị mù như mình, anh ta đã từ chối cô gái, cô gái ra đi với nước mắt & nói rằng: "Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình anh nhé!" Đôi mắt của chàng trai lúc này chính là của cô gái đã tặng cho anh...

Cuộc sống là như thế đó, đôi khi người ta chấp nhận cho đi điều qúy giá nhất, nhưng rồi họ chẳng nhận lại được những gì như đã mong muốn --> Hãy nâng niu & qúy trọng cuộc sống nhé!!!

Mot bai van xuc dong


Thêm một bài văn gây xôn xao dư luận
Bài văn đạt 9,5 điểm của cô học trò chuyên toán Nguyễn Thị Hậu.

Trong buổi lễ chào cờ đầu tuần vào sáng thứ hai vừa qua (6/11), thầy giáo Lê Trần Bân, phó hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (TP Vinh, Nghệ An) đã đứng dưới cờ phát biểu cảm nghĩ và đọc bài văn của em Nguyễn Thị Hậu, cả sân trường xúc động lặng im...

“Thầy Bân đọc được nửa bài văn quá xúc động nghẹn lời, ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi đều rưng rưng, mến phục thương em Hậu và thôi thúc chúng tôi sống và giảng dạy tốt hơn. Từ nay vào các buổi lễ chào cờ đầu tuần chúng tôi chọn lọc những đề văn và bài làm hay đọc dưới cờ để nhân lên sự yêu thích văn chương của học sinh” - thầy Võ Tuấn Thiện, hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, cho biết.

Ngay sau đó từ học sinh, giáo viên các trường trên địa bàn TP Vinh cho đến bà bán nước bác xe ôm đã photo bài văn, chuyền tay nhau đọc. Cứ thế bài văn nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...

Nguyễn Thị Hậu là học sinh chuyên Toán lớp 10A2 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An. Em chỉ có 45 phút ngồi trên lớp học để viết lên bài văn này nhưng bài văn với gần 1.500 từ trên bốn trang giấy kiểm tra, trước khi đến tay cô giáo, đã ướt nhoè nước mắt em.

Bóng dáng người bố yêu thương hiện lên trang văn, người đọc đường như thấy một chút bóng dáng người bố thân yêu của mình và thôi thúc nuôi dưỡng ước mơ và thúc giục sống tốt hơn.

Bài làm văn của em đã viết lên cảm nghĩ chân thực về người cha thân yêu làm nghề xe lai, nhưng bị căn bệnh quật ngã ra đi, khá xúc động.

Chúng tôi xin đăng tải toàn bộ bài văn của em Hậu, để bạn đọc cùng thưởng thức.


Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

Bài làm:

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang,
là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc.

Không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo. Có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

Nguyễn Thị Hậu

(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)

Lời phê của cô giáo

Phan Thị Thanh Vân:

“Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.
Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.
Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.

Theo Tuổi Trẻ

Đầu tư nước ngoài vào Việt Nam đạt mức kỷ lục

Đầu tư nước ngoài vào Việt Nam đạt mức kỷ lục
10/06/2007 15:03

Trong 5 tháng đầu năm 2007, Việt Nam đã đạt mức kỷ lục trong thu hút đầu tư nước ngoài, với tổng số vốn lên đến 5,2 tỷ USD. Ngoài ra, mức tăng trưởng cao trên 30% cũng đã đạt được trên tất cả các mặt như vốn thực hiện, xuất khẩu, nộp ngân sách...

Một nguyên nhân giúp Việt Nam thu hút được mức đầu tư kỷ lục như trên trong nửa đầu năm 2007 là việc Chính phủ mở cửa các lĩnh vực nhạy cảm cho nhà đầu tư nước ngoài tham gia, như việc cho phép các doanh nghiệp, tập đoàn kinh tế nước ngoài thành lập công ty thương mại tại Việt Nam để tiến hành các hoạt động xuất nhập khẩu thủy sản, đồ may mặc, linh kiện điện tử.

Điểm đáng chú ý là trong số hơn 400 dự án đầu tư nước ngoài được cấp phép trong nửa đầu năm nay có nhiều dự án lớn nằm ở các địa phương có địa bàn khó khăn như Thái Nguyên, Hà Giang, Cao Bằng, Sơn La. Tuy nhiên, việc đền bù giải phóng mặt bằng vẫn đang là trở ngại lớn nhất trong tiến trình triển khai dự án, nhất là những dự án lớn trong lĩnh vực bất động sản. Đây cũng là nguyên nhân hàng đầu được nhắc tới khi nói về tỷ lệ thực hiện vốn đầu tư nước ngoài trong thời gian qua của cả nước chưa bao giờ đạt đến mức 50% so với tổng vốn đăng ký.

Trong 5 tháng đầu năm nay, đã có thêm 2,1 tỷ USD vốn được các nhà đầu tư nước ngoài triển khai thành nhà xưởng, máy móc. Con số này tuy tăng tới 30% so với cùng kỳ năm ngoái nhưng cũng chỉ bằng có 1/3 so với kế hoạch đã đề ra. Trước thực tế này, trong thời gian tới, Bộ Kế hoạch và Đầu tư dự kiến sẽ trình Thủ tướng Chính phủ ban hành một chỉ thị về tranh thủ thu hút đầu tư nước ngoài trong bối cảnh tình hình mới và ban hành danh mục kêu gọi vốn đầu tư quốc gia cho giai đoạn 2006-2010 để tránh đánh mất những cơ hội tốt đang đến với Việt Nam.

Website Chính phủ

Nguyet Anh

Nguyệt Ánh: "Không cần đàn ông che chở"
Thứ năm, 7/6/2007, 17:49 GMT+7

"Sẽ ngày càng nhiều phụ nữ yêu và lấy người nước ngoài nếu đàn ông Việt không đáp ứng được yêu cầu bình thường của phụ nữ và không chịu thay đổi quan niệm. Phái mạnh đừng nghĩ tất cả phụ nữ đều cần tiền và phải dựa vào họ. Cái chúng tôi cần là được tôn trọng, yêu thương và ủng hộ", MC - ca sĩ Nguyệt Ánh chia sẻ.

nguyetanh2.jpg
Nguyệt Ánh

- Khi yêu, chị có dám bộc lộ hết sự mạnh mẽ, cá tính với người yêu?

- Cũng có nhiều người nói với tôi là em giỏi như thế này thì liệu có lấy được chồng không, vì sợ em lấn lướt người ta. Nhưng mỗi người một cá tính. Mình không thể trở thành người khác, dịu dàng một cách giả tạo. Đúng là những người tôi yêu đôi lúc sợ cá tính của tôi. Họ luôn tìm cách kìm hãm nghị lực, mong muốn của tôi. Trải qua những cuộc tình như thế, tôi rút ra kết luận, vì mình mạnh mẽ quá, nên người đàn ông của mình cảm thấy không cần phải nâng niu, bao bọc. Họ nghĩ cái gì mình cũng có thể làm được nên mất dần khả năng chăm sóc mình. Đôi lúc mình lại trở thành người chăm sóc người yêu.

- Đã khi nào sự mạnh mẽ đó dẫn đến kết cục buồn?

- Thật ra, trong các cuộc tình, người nói chia tay đều là tôi. Người đầu tiên tôi chia tay vì cảm thấy mình đã luôn nỗ lực để đạt được vị trí này, còn sau hai năm yêu tôi, anh ấy không khá lên được. Khi tôi cần người đàn ông có ý chí, luôn cầu tiến, ngày hôm nay phải khác ngày hôm qua, thì anh ấy vẫn ở cái vị trí cuối cùng. Và đó là điều tôi không chấp nhận được.

- Đến người đàn ông thứ hai thì sao?

- Anh ấy lại cần một người phụ nữ chỉ ở nhà ngồi chơi chứ không phải người cùng họ chia sẻ, gánh vác công việc. Điều đó tôi cũng không chấp nhận được.

- Còn người thứ ba?

- Chúng tôi đã là bạn trước khi biết nhau. Anh ấy suy nghĩ độc lập và cũng tôn trọng quyết định của tôi. Chúng tôi có thể nói chuyện với nhau như những người bạn. Tôi cảm thấy rất thoải mái, không bao giờ sợ bất cứ điều gì. Nhưng chính vì anh ấy trẻ tuổi, còn mình lại sâu sắc chín chắn nên nhiều khi tôi thấy khó chia sẻ được hết.

- Người thứ tư thì thế nào?

- Hiện chúng tôi rất ổn. Anh ấy người Singapore, mang trong mình một phần dòng máu Pháp, học ở Mỹ, hiện làm việc tại Singapore. Chúng tôi thường xuyên gặp nhau. Khi thì tôi sang đó thăm anh ấy, khi thì anh ấy về đây gặp tôi.

Thật ra trước đây tôi không nghĩ mình sẽ yêu người nước ngoài, vì tôi sợ cảnh nói với nhau mà không hiểu hết, rồi tôi sợ họ không chung thủy vì ai cũng nói người nước ngoài sống thoáng. Nhưng ngoài người yêu, tôi có nhiều bạn nước ngoài khác, và tôi có cảm giác họ đang muốn hướng về truyền thống Á Đông.

nguyetanh3.jpg

- Nếu người ta nghĩ rằng vì thất vọng với những cuộc tình trước khi đều rơi vào đàn ông Việt Nam nên chị chuyển hướng yêu người nước ngoài, chị nghĩ sao?

- Thật sự tôi cảm thấy không ổn, nên thử chuyển sang hướng khác. Tôi còn trẻ mà. Tình cảm không phải trò đùa, nhưng mình phải tìm cho cuộc sống bước ngoặt nếu con đường mình đi không tốt. Mà nói thất vọng cũng đúng. Mối tình thứ hai làm tôi thất vọng nhiều lắm. Tôi thấy mình nói tiếng Việt đấy, mà sao không hiểu hết được người này. Tôi nghĩ mình gặp một người đáng yêu, dễ thương, quan tâm tới mình, lại lịch sự, mình cũng thấy ấm áp, dễ chịu nên không lý do gì mà không quen người ta. Nhưng anh ấy lại ích kỷ, cho rằng phụ nữ khi lấy người thành đạt thì phải ở nhà, không được làm những điều mình thích. Anh ấy luôn kiểm soát tôi, điện thoại cũng kiểm tra. Tự nhiên bị kìm hãm, mình không còn là mình nữa, chính mình cũng sợ, cũng rối lên, không biết mình làm có đúng hay không. Đó là cảm giác không bao giờ muốn.

Thời điểm đó tôi đặt nhiều tình cảm và muốn có một kết thúc có hậu, nhưng không được như thế nên cuối cùng tôi phải ra đi. Đến thời điểm nay suy nghĩ của tôi khác rồi. Mình đâu cần phải có một người đàn ông để đùm bọc, che chở. Mình kiếm ra tiền và có thể sống độc lập được. Tình yêu phải giúp con người ta thăng hoa, được yêu thương chia sẻ, giảm bớt áp lực cuộc sống, chứ trở thành áp lực thì đành phải xin "kiếu".

- Yêu người nước ngoài, chị thấy họ có thực sự bình đẳng, văn minh như người ta thường nói?

- Đối vá»›i trường hợp cá»§a tôi là như vậy. Anh ấy luôn tôn trá
»ng quyết định và công việc cá»§a tôi, miá»…n sao tôi cảm thấy vui. Anh ấy tạo cho tôi nhiều cảm hứng để làm được những Ä‘iều mình mong muốn. Thậm chí, khi tôi rất thích công việc nào đó nhưng còn rụt rè thì chính anh ấy là người khuyến khích em hãy thá»­ làm Ä‘i, phải thá»­ má»›i biết được. Đó là động lá»±c cho tôi. Má»™t Ä‘iểm nữa là đàn ông nước ngoài thích thể hiện tình cảm, và thể hiện bất cứ lúc nào, Ä‘iều đó làm mình cảm thấy thú vị. Nhưng không phải lúc nào họ cÅ©ng dữ dá»™i, nhiều khi rất mềm mỏng và lãng mạn. Chính những cung bậc tình cảm đó làm tình yêu cá»§a chúng tôi thăng hoa. Nhưng quan trọng hÆ¡n cả là anh ấy rất tôn trọng tôi. Tôi nghÄ©, có tôn trọng má»›i sống vá»›i nhau được.

nguyetanh.jpg

- Nhưng ưu điểm vượt trội đó khiến chị suy nghĩ sao về quyết định gắn bó lâu dài?

- Cách đây vài năm, tôi nghĩ yêu một người nào đó phải đi đến kết cục cuối cùng là hôn nhân. Nhưng bây giờ tôi nghĩ chuyện gì đến sẽ đến, không cần và không nên gây áp lực cho nhau. Chúng tôi rất độc lập và tôn trọng nhau, tôn trọng quyết định và sở thích của nhau. Suy nghĩ đó làm cả hai thoải mái và vui vẻ. Mình không thể đoán trước được chuyện xảy ra. Dĩ nhiên, yêu người nào đó tôi rất muốn có một kết thúc có hậu.

- Yêu người nước ngoài, chị nghĩ gì nếu người ta gán cho chị tội sính ngoại, ham tiền?

- Sính ngoại, ham tiền ư? Trong khả năng của tôi, tôi có thể quen nhiều người giàu có hơn anh ấy nên tôi đâu cần quan tâm đến điều mọi người nghĩ. Sẽ ngày càng nhiều phụ nữ yêu và lấy người nước ngoài nếu đàn ông Việt không đáp ứng được yêu cầu bình thường của phụ nữ và không chịu thay đổi quan niệm. Đàn ông đừng nghĩ tất cả phụ nữ đều cần tiền và phải dựa vào họ. Cái chúng tôi cần là được tôn trọng, yêu thương và ủng hộ.

DAAD Veranstaltung




We don´t need DAAD




chu TIEC to dung

Cô gái hỏi chàng trai : - Anh có ĐTDĐ nắp trượt không ? - Không em à. - Anh có xe hơi BMW không ? - Rất tiếc anh không có. - Đồ anh mặc là Gucci chứ ? - Không luôn em ah. - Anh có biệt thự 3 tầng không ? - Em ơi anh không có.Thế là nàng ra đi không lời từ biệt.Anh chàng kia về kể với bố,bố anh bối rối nói "con có thể bán cái PDA O2 để mua D500, bán cái Lamborghini Gallardo [93.000 Euro] để mua 2 cái BMW, thay đồ của Piere Cardin bằng đồ Gucci rẻ tiền, nhưng mà bắt bố đập bỏ 5 tầng của tòa nhà này thì hơi quá

Lai tho

Có những lúc em phải tới một mình,
Những con đường lại cứ dài quá thể!
Đêm thành mưa, và ngày còn hơn thế,
Vỗ nhịp nhàng những tiếng chẳng say mê.

Biết anh vẫn chờ ở phía xa kia
Con đường không còn dài, nhưng mệt mỏi,
Như những đám mây cõng mặt trời gắng gỏi
Nghe tiếng nước rồi, có thấy dịu niềm mong?

Em đi về phía anh, đi về phía mênh mông
Bằng những ảo ảnh đã hoá thành cuộc sống,
Hãy đón em với vòng tay ấm rộng
Và nụ hôn dài,
... dài đến triệu năm không?

Tho thoi thieu nu

Co mot thoi em da yeu anh
Tuoi thieu nu tinh yeu vo hinh lam
Anh than thiet diu dang xa tham
Gio menh mang linh cam khong loi
Thoi hay xa nhu tat ca da xa roi
Nam thang khac va cuoc doi cung khac
Lan gap lai vi sao em muon khoc
Qua khu diu dang nhu mua ha sau mua

Khanh Toan chup anh cho Khanh Tam




Đóa hoa hạnh phúc






Câu chuyện này được ông Trần Đồng Minh sáng tác để tặng hai cháu Khánh Toàn Khánh Tâm, lấy cảm hứng từ câu chuyện hai thằng cháu thích làm hoàng tử

Ông Minh yêu tặng Toàn Tâm

Ở vương quốc thịnh vượng kia có một nhà vua tốt. Vua đã cao tuổi, được ba đấng nam nhi và nhiều con gái. Bao giờ chẳng thế, con cái thì đông mà ngai vàng chỉ có một. Nhà vua bèn nghĩ cách chọn người kế vị. Gọi ba hoàng nam đến, đấng quân vương vuốt chòm râu bạc phán rằng:

- Ngoài cổng kinh thành có ba con đường dẫn đến các miền xa ẩn giấu nhiều cái đẹp bí mật. Ta cho mỗi con ba lạng vàng rồi tự chọn đường đi. Ai đem về đóa hoa hạnh phúc thì sẽ được thay cha làm vua.

Hoàng tử cả rập đầu:

- Thưa, đóa hoa hạnh phúc là thế nào, con cũng chưa hiểu

Hoàng tử út cũng cung kính nói:

- Con cũng chưa rõ. Vả lại, thưa vua cha, ba lạng vàng thì ít quá.

Nhà vua vuốt râu cười:

- Nhiều no ít đủ. Thế thôi. Còn hoa hạnh phúc là thế nào thì hãy tự hỏi chính mình.

Ba hoàng tử tạm biệt vua cha và mẹ hiền, lên ngựa ra đi. Hoàng hậu rất lưu luyến nhưng không ngăn giữ các con. Ra khỏi cổng thành mươi dặm, ba chàng gặp ngã ba. Con đương giữa có tấm biển ghi Đường hưởng sướng. Đường bên phải ghi đường rạng danh. Còn đường bên trái là đường cứu khổ. Hoàng tử cả là anh lớn nên chọn trước. Chàng chọn con đường giữa: Đường hưởng sướng. Hoàng tử út cũng được ưu tiên chọn tiếp theo, chàng liền chỉ vào con đường bên phải: Đường rạng danh. Hoàng tử hai vui vẻ đi con đường bên trái: Đường cứu khổ.

Hoàng tử cả phóng con ngựa quý qua nhiều chặng dài, hai bên cây cỏ, đồng lúa xanh tốt. Chàng sung sướng nghe chim hót véo von, diều sáo vi vu giữa khung trơi xanh lộng gió. Đến một vùng náo nhiệt, chợ búa đông vui, chàng liền ghé lại. Người bán hàng phô ra những tấm lục, gâm rực rỡ thêu hoa đẹp mắt.

- Chỉ một lạng vàng thôi, chàng sẽ có cả lụa lẫn gấm hoa đẹp nhất. Tặng bất kỳ cô gái nào cũng mê. Chàng sẽ có hạnh phúc.

Hết phần I


Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ
Anh- đẹp trai, hiếu thuận

Em đẹp trai, tình cảm

Ba mẹ con tớ luôn bên nhau

Chat nhé

Nhận xét mới

Bạn bè

Blogs chúng tớ thích

  • Buông - Em buông mình rơi như trái bóng Rơi xuống tận cùng sẽ vỡ hoặc nảy lên Em buông mình để muốn nguôi quên Mà trái tim càng thêm nhức nhối Em buông mình, qua...
    13 năm trước
  • Chia sẻ - Bống yêu thương của mẹ, Lâu lắm rồi mẹ không còn thói quen viết cho con và em Cua hàng ngày như hồi xưa nữa. Mẹ cứ tự bao biện cho mình rằng mẹ bận bịu qu...
    14 năm trước
  • Schulanfang Khanh Toan - http://www.youtube.com/watch?v=KQWZeAzsEAs
    16 năm trước