Chuyến xe bus Hà Đông - Yên Phụ mùa thu năm 1995


Chàng trai nhìn cô gái trẻ đứng khổ sở chật vật cạnh mấy cái thúng trên xe vì không có chỗ ngồi. Cậu nhường chỗ ngồi của mình cho một bác lớn tuổi, đến đứng gần cô gái. Thấy có người lạ đến gần, cô gái cảnh giác càng nép vào gần mấy cái thúng hơn. Cứ thế suốt cả quãng đường, người xuống thưa dần. Đến khi xe đã vãn người,chàng trai đánh bạo hỏi cô gái:
- Bạn học trường nào thế!
- Tớ học trường Ngoại Ngữ
Cô gái lí nhí trả lời. Cô cảnh giác nhìn kẻ lạ mặt đang nở một nụ cười rất thân thiện.
- Mình cũng học trường Ngoại ngữ đây.
Cô gái nhẹ nhõm, thì ra cũng là sinh viên như mình. Cô nhìn chàng trai với ánh mắt dễ chịu hơn.
- Mình học khoa Anh, tên là Quốc Hải. Bạn học khoa nào?
- Tớ học khoa Đức.
- Hay quá, bạn học khoa Đức à, mình có một người bạn quen cũng học khoa Đức đấy.
Cô gái vui vẻ
- Vậy à, thế bạn của bạn tên là gì?
- Bạn có biết bạn Quỳnh Chi lớp FD3/95 không?
Ngỡ ngàng.....
Một tình huống chưa hề có trong bất kỳ một kịch bản nào. Cô gái có tên Quỳnh Chi chính là người đi cùng chuyến xe bus với Hải hôm đó, chính là người Hải đang muốn tìm kiếm qua lời giới thiệu của một người bạn. Vốn là người lãng mạn, Hải tin rằng sự tình cờ thi vị này sẽ là một bước khởi đầu tốt đẹp cho một tình bạn.
Họ làm bạn, tình bạn trong sáng tuyệt vời, có những lúc chở Quỳnh Chi đi trên đường, lắng nghe giọng nói trong trẻo của cô, Hải thấy rung động trước cô gái mảnh mai, dịu dàng. Những cảm xúc lạ lẫm len lỏi vào Hải, anh chỉ muốn con đường dài mãi thêm ra, và thời gian ngưng đọng lại. Quỳnh Chi vẫn hồn nhiên kể chuyện, không hề biết trái tim câụ bạn đang rung lên những nhịp đập xao xuyến bồi hồi.

Đến một ngày Hải không giấu được tình cảm của mình dành cho Chi nữa, Cậu viết một lá thư dài cho Chi. Lá thư ấy không được hồi âm, Chi rất quý mến Hải và trân trọng tình cảm Hải dành cho cô, nhưng cô chỉ coi Hải như một người bạn tốt của mình. Hải lặng lẽ buồn, vẫn quan tâm đến Chi và họ vẫn là những người bạn tốt của nhau .

Thời gian qua đi , họ tốt nghiệp ra trường. Hải làm việc tại một công ty nước ngoài, Chi quyết định sang Đức học tiếp ngôn ngữ mà cô yêu thích. Họ bặt tin nhau từ đấy.

***************

10 năm sau

Quỳnh Chi đến văn phòng, vừa bật máy tính vừa nhâm nhi tách trà, kiểm tra hộp thư của mình vào buổi sáng theo thói quen của cô. Một dòng tin báo từ Facebook : Nguyễn Q wrote on your wall. Cô mở trang Facebook và ngỡ ngàng đọc dòng tin nhắn: “You look like an old friend of mine. Did your house locate in Quan Thanh Street ?”

Cô vội vàng mở profile của Nguyễn Q, linh cảm cho cô thấy đây chắc chắn là một người bạn cũ của cô, vì chỉ có những người bạn cũ mới biết nhà cô ở phố Quán Thánh. Cô nhận ra Hải qua mấy tấm ảnh anh mới chụp khi đang tham gia một dự án. Mừng rỡ, Chi nhắn cho Hải vài dòng ngắn ngủi, để lại email cho Hải. Vài giờ đồng hồ sau, màn hình máy tính của cô nhấp nháy tin nhắn của Hải.

- Chào Chi, vậy là lần thứ hai trong cuộc đời Hải lại tìm được Chi.

Không thể tả được sự mừng vui của Chi, cô vội vàng trả lời:

- Đúng rồi, lần nào Hải cũng làm Chi bất ngờ. Mà sao Hải tìm được Chi vậy?

- Hải tìm Chi trên mạng, Hải gõ tên Quỳnh Chi vào Yahoo360 này, Flixter này, Tagged này, v.v… tìm nhiều lần lắm rồi, hôm nay Hải vào Facebook gõ tên Chi thì tìm được, nhìn ảnh Chi đã ngờ ngợ lắm rồi, nhưng Hải vẫn phải hỏi lại cho chắc.

- Chi mừng quá, vui lắm, thật đấy. Bao nhiêu năm không gặp rồi, 10 năm rồi đấy, từ khi Chi đi. Hải bây giờ thế nào?

- Hải vẫn vậy, Hải có một công ty chuyên về dịch thuật, đợt vừa rồi được sang Mỹ làm dự án, mấy cái ảnh Chi xem là Hải mới chụp ở Mỹ đấy.

- Xời, có thế mới là bạn của Chi chứ?. Gia đình Hải thế nào?. Hai bác khỏe không?

- Bố mẹ Hải khỏe, bà xã và hai thằng cu khỏe cả.

- Thế là không làm thông gia được rồi. Chi cũng có hai công chúa tè đứng, hì hì.

- Chi để Hải hỏi thăm Chi đã nhé, Hải có nghe Long kể chuyện về Chi, sao lại đến nông nỗi thế hả Chi?. Hải buồn khi thấy Chi không được hạnh phúc.

- Ừ thôi, chuyện cũ qua rồi, đừng nhắc nữa nhé. Bây giờ Chi hạnh phúc, có hai con bên cạnh, có bố mẹ luôn thương yêu, và bạn bè quý mến.Vậy là hạnh phúc rồi phải không? Yên tâm chưa?

- Yên tâm sao được, Chi có còn hay cười như ngày xưa không?

- Có , hay cười lắm, vẫn hay cười vô duyên như xưa.

- Hải vẫn nhớ giọng nói của Chi , nhẹ nhàng, trong trẻo lắm, Chi hay cười, Chi cười làm mọi người cũng muốn cười theo.

Quỳnh Chi thoáng buồn, thời gian trôi qua, cô không còn được vui vẻ vô tư như xưa, Hải làm cô nhớ lại những kỷ niệm quãng thời gian tươi đẹp hồi còn là sinh viên. Nén buồn, cô đùa:

- Ối giời, bây giờ thành mẹ mìn rồi. Lấy đâu ra mà nhẹ nhàng trong trẻo nữa, hôm nào Chi biểu diễn bài quát con cho mà nghe. Phù thủy chính hiệu đấy.

- Chi này, Chi có biết lần nào đi qua ngõ nhà Chi ngày xưa, Hải cũng nhìn vào cái ngõ sâu hun hút ấy, cảm giác nhìn thấy Chi ở trong ấy. Chi có biết ấn tượng của Chi để lại trong Hải tốt đẹp đến thế nào không?.

Cảm động, Quỳnh Chi bần thần:

- Chi không biết ấn tượng của mình với Hải thế nào, nhưng lúc nào Hải cũng là một người bạn tốt của Chi. Hôm nay Hải mang lại cho Chi một niềm vui lớn, Chi vui lắm.

- Chi này, hứa với Hải một điều.

- Ừ, hứa!

- Chi phải luôn mỉm cười, nhớ chưa, phải luôn cười.

- Thế là lúc nào cũng phải nhe răng ra à?

- Thế nào cũng được, miễn là phải cười. Bạn bè luôn ở cạnh Chi, mẹ của Chi cũng thương con gái lắm, hồi Chi mới đi , Hải qua thăm bác, bác khóc suốt vì thương Chi. Bây giờ Hải tìm được Chi rồi, mình sẽ giữ liên lạc nhé, Hải sẽ động viên Chi vượt qua mọi khó khăn, Chi sẽ vượt qua hết, và rồi Chi sẽ hạnh phúc.

- Ừ, cảm ơn Hải, Chi đang cười đây, nhưng cười mà nước mắt rơi. Hải làm Chi cảm động quá. Ít ra Chi cũng biết rằng đâu đó quanh Chi vẫn có những tình cảm chân thành, có những người bạn thật là tốt.

- Chi à, với Hải, Chi bao giờ cũng là một người bạn đặc biệt. Chi nhớ nhé, đừng đánh mất tiếng cười của mình.

- Chi nhớ rồi, Hải yên tâm, cho Chi gửi lời hỏi thăm bạn bè ở nhà nhé, hỏi thăm bà xã và hai thằng cún con nhé.

Tạm biệt Hải, Chi trở về với hiện tại, với một núi công việc đang chờ cô. Cô cắm cúi làm việc, trong lòng rộn rã niềm vui. Cảm ơn Hải đã xuất hiện, đã động viên cô trong lúc cô đang cảm thấy chênh vênh nhất sau những biến động của cuộc đời. Cảm ơn Hải đã tiếp nghị lực cho cô , để cô biết rằng quanh cô vẫn là ngập tràn yêu

Kể chuyện hai ông tướng!


Hai ông quỷ sứ nhà giời đang nghỉ hè với ông bà ngoại ở Việt Nam, tuân thủ theo chế độ dinh dưỡng và chăm sóc của ông bà ngoại, nhưng hưởng chế độ giáo dục ngặt nghèo do mẹ đề ra. Về Việt Nam chơi , tranh thủ đi tắm biển và học tiếng Việt. Bà cắp ngay hai thằng cháu đến một bà giáo gần nhà cho học đại học i tờ. Hôm đầu tiên về hai thằng thỏ thẻ với mẹ:
- Mẹ ơi nhà bà giáo nghèo khổ lắm, không có máy lạnh đâu mẹ ạ.
- Mẹ ơi, da con bị vàng rồi, chân con đầy nốt muỗi đốt, con xấu đi rồi mẹ ơi.
- Mẹ ơi, Việt Nam nóng quá mẹ ơi.
Làm mẹ thương ơi là thương.

Học được 1 tuần, ông em lăn ra ốm, được nghỉ học. Sau đó có một câu nói bất hủ thế này:
- Học hành mệt mỏi lắm.
Chiều nào cũng đi bộ quanh hồ với ông, thấy cá chết nổi đầy hồ, ông anh thắc mắc sao mình không ăn được cá chết ông nhỉ , ông em dẩu mỏ lên giải thích:
- Cá chết không ngon, ăn làm sao được.
Trời mưa, ông bảo lấy mũ đội lên không có ốm, ông bé lại dẩu mỏ lên:
- Ốm càng tốt ông ạ, đỡ phải đi học bà giáo. Học hành mệt mỏi lắm.

Ông về kế chuyện cho bà nghe, bà bảo mẹ Hà nó mà biết là nói thế nó lại gầm lên cho mà xem.
Ông bé lập tức đứng bật dậy:
- Sao con dám nói với Bố của mẹ thế hả?. Mẹ lại cho ăn đòn vào đít , đánh chảy máu ra, rồi xát muối vào bây giờ .
(Nó bắt chước hệt giọng của mẹ nó mỗi khi dọa dẫm nó)
Rồi ông con hạ giọng:
- Nhưng con sẽ đánh một phát ...ắm, bắn tung cả muối vào mặt mẹ.
Rồi tự cười ha hả.
Theo lời ông bà thì đánh vần chữ rờ ăm răm sắc ...ắm cực giỏi. Chắc ông và cậu lại dạy cháu chứ gì?

Không chịu học chữ, bà bảo không học bà cho đi bán bánh mỳ, ông bé lại dẩu mỏ:
- Cháu bán cả bà ngoại luôn.
Bà mách ông, ông bảo sao Tâm lại bán bà, Tâm bán bà thì ông mua bà nhé. Nó lại dẩu mỏ:
- Ông chẳng thèm mua bà đâu.
Ông cười khà khà, bảo thằng này khá, dám nói lên điều mà ông không dám nói bao giờ, hí hí.

Tóm lại hai anh em đã hình thành hai tính cách hơi trái ngược nhau . Anh thì hiền lành ngoan ngoãn hơn, em thì láu tôm láu cá, cãi nhem nhẻm. Thôi được, cứ hưởng sung sướng ông bà chiều chuộng đi, sang với mẹ thì lại vào trại kỷ luật nhé.

Dạo này chuyển đến thành phố nhớn, em có vinh hạnh được đón tiếp rất nhiều các vị khách đến thăm nhà em. Toàn các cán bộ to cả, VIP, bizinit sờ mần. Em cứ gọi là xoay như chong chóng vì khách. Gần đây nhất có một vị giáo sư khả kính trứ danh từ tận Đông Đức sang, sau khi xét thấy gia cảnh nhà em neo đơn và còn rất nhiều bất cập trong công tác sinh hoạt, (cũng là em khôn ngoan đi cửa sau, em tỉ tê với giáo sư phu nhân) , giáo sư phu nhân quyết định cử giáo sư giúp đỡ em một số công việc.
1. Làm cho em cái mặt bếp còn thiếu
2. Khoan cho em một số chỗ cần khoan, chẳng hạn như bàn thờ, giá sách trong phòng hai con em, giá để lò vi sóng, v.v...
3. Sửa cho em cái bình nóng lạnh trong bếp, và vận hành cho em cái máy rửa bát.

Em làm bản báo cáo này để báo cáo với phu nhân giáo sư :
1. Cái mặt bếp của em xong rồi.

DSC06171.jpg picture by bongmay_2004


Nhìn cái đống đường ống kia thì phu nhân cũng phải hiểu là cái độ khó khăn của nó đến thế nào rồi nhé.

2. Bàn thờ

DSC06168.jpg picture by bongmay_2004

Em xin được báo cáo là nếu phu nhân nhìn rõ thì sẽ thấy cái giá đỡ nó lệch hẳn đi ạ. Nhưng với kiến thức uyên bác của giáo sư, giáo sư bảo về phong thủy phải thế nó mới có lộc.
Em xin nghe ạ.

3. Giá để lò vi sóng

DSC06170.jpg picture by bongmay_2004

Em thấy từng mảnh tường của em nó rơi lả tả mà em đau xót , nhưng em không dám hé răng kêu ca điều gì cả, em biết rằng đức tính tốt nhất của một người phụ nữ là CAM PHẬN. Được cái lò vi sóng nhà em to, nên nó che được hết những vết lở loét trên tường nhà em ạ, may thế cơ chứ, may mà ngày xưa em quyết mua cái to to, chứ cái bé bé sợ nó không che hết được.

4. Các loại giá trong phòng hai con em ạ.

DSC06169.jpg picture by bongmay_2004

Em chụp xa xa nên phu nhân sẽ không nhìn được cận cảnh, nhưng có một chỗ giáo sư khoan hẳn 4 chỗ, trong khi nó chỉ cần có 2 mũi khoan thôi ạ, em mạo muội có thắc mắc, giáo sư bảo em là thà khoan nhầm còn hơn bỏ sót . Thế rồi hai cái mũi khoan bị thừa , báo cáo với phu nhân là giáo sư chạy vào toalet nhà em , vo viên hai mẩu giấy và nhét vào lỗ thủng trên tường. Giáo sư bảo màu giấy trắng cùng màu với tường trắng, với cả chẳng ai để ý đâu. May mà lúc em mua giấy toalet em không ky bo mua loại Öko, giấy toalet nhà em trắng tinh như màu sơn tường ấy.
Em lại đánh bạo thắc mắc là sao em thấy nó cứ lệch lệch thế nào ấy. Giáo sư trừng mắt bảo em là có mắt em lệch thì có. Em sợ quá im thin thít như thịt nấu đông. Nhưng em phải công nhận cái quả sáng kiến của giáo sư nhét giấy vào lỗ thủng trên tường hơi bị độc đáo, đúng là chỉ có những đầu óc thiên tài mới có thể nghĩ ra được, chứ em đảm bảo với phu nhân là đầu óc phu nhân chưa chắc đã nghĩ ra được ạ..

Em đùa vậy thôi chứ em xin được bày tỏ lòng cảm ơn vô cùng tới hai vợ chồng giáo sư đã hết lòng giúp đỡ em ạ.

Cây trong phòng khách

DSC06166.jpg picture by bongmay_2004

DSC06167.jpg picture by bongmay_2004

Còn cái này để báo cáo với ông ngoại là kính thưa các kiểu rắn rết,trống đồng, ngựa, la bàn, bản đồ, tàu thuyền của ông gửi sang con tống hết vào cái tủ tường rồi ạ, đề nghị ông chấm dứt kiểu tiếp tế này , kẻo có ngày cái tủ của con nó sập. Con đã nói với ông là con cực kỳ sợ rắn, mặc dù ông sinh con ra vào năm Đinh Tỵ , nhưng con nhìn thấy rắn là con đã sợ rồi, nhưng ông vẫn bắt con bầy, đấy con bầy cho ông hài lòng rồi nhé.

Hết báo cáo!

Cô bé Lọ Lem


Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Leo ôi, trông kinh lắm !

Cô bé Lọ Lem trong phim hoạt hình Wal Disney

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy !

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế ?

HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội ?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng ! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ !

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?

HS: Không ạ !

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không ?

HS: Không ạ ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi ! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử ?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào ?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ !

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không ?

HS: Đúng ạ, đúng ạ !

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi ! Các em thật giỏi quá ! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem ! Các em có tin như thế không ?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

Lọ Lem và Hoàng tử. Phim hoạt hình của Walt Disney



Gửi người yêu của em trai chị

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong


Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

Chị thích bài thơ này từ khi chị còn là thiếu nữ, bắt đầu biết mộng mơ và bắt đầu biết yêu. Chị đã được nghe nhiều về những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, và cũng chứng kiến những mâu thuẫn đó ngay trong gia đình của mình, giữa bà nội và mẹ. Chị thích bài thơ này vì nó rất dễ thương, chắc chắn nó được viết bởi một tâm hồn sâu sắc, trong sáng và tha thiết tình cảm. Bài thơ tuy nói về tình cảm của người con gái đối với mẹ của người yêu, nhưng chị cảm nhận thấy tình yêu chân thành và nồng thắm của người con gái dành cho người con trai mình yêu. Chị tặng bài thơ này cho em vì thấy ở em hội đủ cả hai tình cảm này, tình yêu dành cho em trai chị và tình yêu dành cho mẹ em trai chị, tức là mẹ chị.

Mẹ là người mang nặng đẻ đau và nuôi nấng hai chị em chị thành người, chịu bao khó khăn vất vả cho đến giờ phút này vẫn đau đáu không nguôi vì các con, vì cháu. Em là người được chứng kiến tất cả mà, đúng không?. Và hơn ai hết em cũng là người cảm nhận được tất cả tình cảm mẹ dành cho em, những quan tâm chăm sóc dành cho riêng em. Mẹ thương con gái mẹ ngày xưa đi làm dâu gặp phải cảnh trái ngang nên mẹ đã từng nói mẹ sẽ thương con dâu như con gái, vì thân con gái sẽ khổ lắm nếu bước chân đi lấy chồng mà không được gia đình chồng giang vòng tay thương yêu ra chào đón. Mẹ sẽ giang rộng đôi tay của mẹ đón con dâu mẹ bước vào ngôi nhà của bố mẹ, nơi tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc. Chị bắt đầu "ghen tỵ" rồi đấy nhé, khi tình yêu của mẹ bắt đầu dành cho một đứa con gái khác, ngoài con gái của mẹ. Chị " ghen tỵ" khi sắp xếp vali về nước, mẹ bảo chị : " Con đem hết chỗ đồ đạc em nó để lại ra đây để mẹ mang về cho em", rồi quay sang hai đứa cháu: " Hai cháu về nhà được gặp cô nhé, rồi cô cậu cho hai đứa tha hồ đi chơi!". Đấy, ghen tỵ quá cơ.

Em trai chị, không phải là một chàng trai hoàn hảo, nó cũng có đầy rẫy những thói hư tật xấu mà gã đàn ông nào cũng có. Nó cũng chỉ có một trái tim chân thành và yếu đuối, trông nó to lớn vậy thôi chứ chị lúc nào cũng thấy nó còn bé bỏng lắm, " kềnh càng nhưng dễ đổ vỡ" lắm, có khi nó còn không cứng rắn bằng chị em mình đâu. Chỉ mong hai đứa thực lòng thương yêu nhau, tất cả mọi khó khăn sẽ cùng nhau vượt qua được.

Này nhé, làm người yêu em trai chị, ngoài "mẹ của chúng mình", "chồng của mẹ chúng mình", em còn có một bà "giặc bên Ngô" rất là hiền nhé, lúc nào cũng đứng về phía em , bênh vực em và luôn đưa ra cho em những đối sách đúng đắn. Chẳng hạn thế này:

* Chị ơi, lại bia rượu rồi. Bị mẹ mắng, em hỏi làm sao lại còn không chịu nói. Em lại mắng thêm cho vài câu nữa, bây giờ im thin thít rồi. Thế bây giờ phải làm gì hả chị?
* Động viên an ủi (lãnh đạo nên chỉ ra chỉ thị rất ngắn gọn thôi)
* Nhưng em cũng điên lắm, bia rượu suốt ngày.
* Phải an ủi động viên trước, phải vừa đấm vừa xoa.
* Nhưng em trót đấm trước rồi, mà hình như đấm hơi mạnh.
* Thôi trót đấm rồi thì phải xoa mạnh tay hơn vậy. Lần sau nhớ xoa trước rồi mới đấm sau nhé.

Đấy, đường lối của Đảng và Nhà nước rõ ràng, cứ thế mà làm.

Chưa hết , em còn có hai thằng cháu dễ thương " tuyệt vời luôn", "rrrraaaaaatttttt" là dễ thương, theo đúng kiểu nói của hai cái thằng quỷ sứ nhà giời ấy. Nó biết hỏi em là:
* Cô ơi, cô có chồng chưa?
* Cô chưa có chồng.
* Không phải đâu, thực ra cô có một người chồng, đó chính là cậu của cháu. Nhưng mà cậu cháu hư lắm,không chịu dậy sớm, toàn để hai cháu phải gọi dậy mà cậu vẫn không chịu dậy. Cậu rất là hư hỏng cô ạ.
Đấy, chưa chi đã có hai đồng minh tí hon rồi nhé. Tha hồ mà quản lý thằng cậu nó.

Quay đi quay lại rồi cũng về hai cục cưng của chị nhỉ. Hai cục cưng của chị hôm nay nhìn ảnh mẹ trong phòng ông bà, ôm lấy, hôn cái khung ảnh mà ríu rít: Mẹ Hà ơi, hai con đây, sao hai con gọi mẹ mà mẹ không trả lời con. Làm chị suýt nữa bật khóc khi nghe mẹ kể.

Lan man quá, từ bài thơ ra cái lọ đến cái chai rồi lại quay lại hai thằng bé. Thôi , đi ngủ đây, mai còn đi đón hội viên cái hội thân lừa của em. Mà này, bỏ ngay cái kiểu kết nạp lung tung đấy đi nhé, chưa chi đã bắt nạt chị rồi. Liệu hồn đấy, không gả em trai cho nữa bây giờ.

Dọa dẫm nó thế thôi, chứ nó chẳng sợ gì mình đâu , nó lại nhe cái răng khểnh của nó ra nó cười trừ ấy mà. Cái con bé này, chỉ được cái khôn.... giống hệt chị.

Thôi ngủ thật nhé, 1 giờ đêm rồi.

Nhà mới

Phòng khách

DSC06107 von Ihnen.

DSC06108 von Ihnen.

DSC06109 von Ihnen.

Phòng riêng của hai chàng

DSC06110 von Ihnen.

DSC06112 von Ihnen.

DSC06113 von Ihnen.

DSC06114 von Ihnen.

Bếp

DSC06117 von Ihnen.

Phòng của mẹ

DSC06104 von Ihnen.

DSC06105 von Ihnen.

Phòng hai chàng đẹp không ạ?

Frankfurt tháng 5-2009


DSC06064 von Ihnen.

DSC06065 von Ihnen.

DSC06068 von Ihnen.

DSC06069 von Ihnen.

DSC06072 von Ihnen.

DSC06073 von Ihnen.

DSC06075 von Ihnen.

DSC06077 von Ihnen.

DSC06079 von Ihnen.

DSC06080 von Ihnen.

DSC06082 von Ihnen.

DSC06083 von Ihnen.

DSC06084 von Ihnen.

DSC06085 von Ihnen.

DSC06088 von Ihnen.

Frankfurt 2009

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 04:31 Uhr (ICT)

Kommentare

(12 Insgesamt) Kommentar schreiben
  • LA
  • Offline

Anh dep qua. Ba ngoai trong tre trung qua co :D

Dienstag, 26. Mai 2009 - 17:49 Uhr (EDT)

Cái ảnh thứ 2 ý, bà nhìn cứ như gái đôi, 3 mươi ý nhể, hihi.
Toàn Tâm dạo này lớn quá. Chị xin được lớp cho 2 đứa chưa?

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 00:34 Uhr (CEST)

Bà ngoại trông vẫn trẻ và năng động quá mẹ hén.

Lâu rồi mới được ngắm 2 anh em, chững chạc hẳn lên!

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 07:43 Uhr (ICT)

Chà, bà ngoại trẻ thế! Nhìn hình này thì thấy mẹ giống bà cái thần thái nhỉ?
Còn hai anh, gần thành thanh niên rồi!
Còn mẹ thì đâu nhỉ? Mẹ xin được trường cho hai anh í chưa vậy?

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 07:31 Uhr (IST)

Bà ngoại trẻ thật đấy nhỉ! Hà giống mẹ lắm í. Cuộc sống mới thế nào rồi bạn? Đã ổn định chưa? Đã xin được trường học cho các con chưa?

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 10:24 Uhr (ICT)

Me chi bao nhieu roi roi ma nhin van tre va dep the. Em thay chi co nhieu net giong me day chu. 2 be KT lon roi nen nhin thich chi nhi, sap di Schule roi chi da tim duoc truong cho 2 anh em chua the

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 10:05 Uhr (CEST)

Dổ ôi, nhìn thích quá đi mất! Khánh Toàn Khánh Tâm độ này được bà chăm, trông cứ gọi là rất phong độ, đương nhiên vẫn phong độ rồi, cơ mà giờ trông còn phong độ hơn.

Bà ngoại, ôi, bà ngoại uống thuốc gì, ăn gì, tập luyện gì mà trẻ thế nhở! Giật cả mình, cái ảnh bà chụp chỗ 3 ngôi sao ý, tưởng bạn Hà thân yêu, hóa ra bà ngoại. Không có ý bẩu Hà già đâu nhá, mà là bà ngoại quá trẻ, quá trẻ!

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 20:15 Uhr (ICT)

2 con trai tao trông trộm vía thanh niên quá. Bà ngoại thì thanh niên chẳng kém 2 thằng cháu... hihi.... U ơi, u về nhanh lên không thầy con ở nhà 1 mình buồn lắm =) Chi

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 21:03 Uhr (ICT)

Khanh Toan_Khanh Tâm lớn quá chị ạ!Trông giống thanh niên lắm rồi :).Bà ngoại trẻ quá!nhìn bà vừa trẻ,vừa đẹp lại có khuôn mặt hiền lành ,phúc hậu .Nói chung là ảnh của bà cháu KT đẹp ơi là đẹp í.

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 21:43 Uhr (ICT)

Trời nhìn bà ngoại của Toàn Tâm trẻ trung quá, thích thật.Hình chụp đẹp lắm :) Nhưng mà ko thấy hình mẹ Hà đâu nhỉ

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 22:45 Uhr (ICT)

Nhìn qua e tưởng bà ngoại là chị hi hi, bà trẻ quá nhỉ. bà ngoại vẫn ở với 3 mẹ con từ tháng trước à chị?
à, ở nhà VNA chuyển đổi sang hệ thống sabre rồi đấy, nhưng e vẫn chưa có user để thực tập đây :-p

Mittwoch, 27. Mai 2009 - 23:42 Uhr (ICT)

bà ngoại trẻ quá, chị thật là hạnh phúc đấy nhé.
2 con trai lớn nhanh quá, mẹ Hà tha hồ tự hào nhé.

Donnerstag, 28. Mai 2009 - 08:30 Uhr (ICT)

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ
Anh- đẹp trai, hiếu thuận

Em đẹp trai, tình cảm

Ba mẹ con tớ luôn bên nhau

Chat nhé

Nhận xét mới

Bạn bè

Blogs chúng tớ thích

  • Buông - Em buông mình rơi như trái bóng Rơi xuống tận cùng sẽ vỡ hoặc nảy lên Em buông mình để muốn nguôi quên Mà trái tim càng thêm nhức nhối Em buông mình, qua...
    13 năm trước
  • Chia sẻ - Bống yêu thương của mẹ, Lâu lắm rồi mẹ không còn thói quen viết cho con và em Cua hàng ngày như hồi xưa nữa. Mẹ cứ tự bao biện cho mình rằng mẹ bận bịu qu...
    14 năm trước
  • Schulanfang Khanh Toan - http://www.youtube.com/watch?v=KQWZeAzsEAs
    16 năm trước