Rỗi hơi 3 mẹ con lôi nhau ra chụp ảnh
Toàn và tác phẩm Biene Maja
Tâm và tác phẩm máy bay Lego
Mẹ và mớ râu ngô loăn xoăn
Trông thấy tuổi già sau lưng rồi, hãi quá!. Ảnh này giai trưởng chụp cho đấy ạ!
18.11
Nhãn: haihoangtu , Uncategorized
"Buôn dưa lê" lên báo!
Mẹ " bêu xấu" hai con trên báo chí đây!
Chẳng hiểu bà ngoại lấy đâu ra tấm ảnh này của hai anh em để minh họa cho bài viết. Trông đích thực là hai " lái buôn".
| Hai ông giời con lên giường từ 8 rưỡi tối, nhưng buôn dưa lê đủ mọi thứ chuyện trên đời. 9 giờ vẫn chương trình kể chuyện đêm khuya. Ông em: - Anh ơi, lúc nãy mẹ cho em xem ảnh hồi mình đi Ý ở trong máy vi tính của mẹ. Đi Ý nghe giống đi Ị anh nhỉ, hí hí. Hai tiếng đấy nghe gần giống nhau. - Hí hí, giống ngày xưa em bảo là cứt áo ấy. Cúc áo mà em lại bảo là cứt áo, hà hà. Chuyển đề tài - Lúc nãy em thấy trong máy vi tính của mẹ có một em bé HƯ HỎNG lắm anh ạ. Em ý đòi ăn kem, khóc to lắm. - Anh cũng xem phim đấy rồi. Ăn kem dễ viêm họng lắm em ạ. Điên tiết, mẹ quát từ ngoài vào: - Hai đứa có ngủ không thì bảo mẹ nào? Hai ông con vội vàng kéo chăn sột soạt trùm kín đầu, 5 phút im ắng qua đi, chắc thấy mẹ không có động tĩnh gì, lại buôn tiếp, buôn đang có lãi mà. - Anh ơi, em có bạn là bạn Tommy, bạn Nhím, bạn Hải Đăng, và bạn bé là em Bi và em Chippi. - Bạn Nhím và bạn Hải Đăng là bạn của anh chứ. Không phải là bạn của em đâu. - Thì là anh Nhím và anh Hải Đăng. -Anh còn có cả bạn Hiếu nữa. Đấy là bạn người Việt Nam, còn bạn Đức thì anh có nhiều bạn lắm. Đến sinh nhật anh anh sẽ mời các bạn đến nhà mình chơi, giống sinh nhật bạn Benjamin í. - Thế anh có mời em không. - Không, em không phải là bạn của anh. - Nhưng em là em ruột của anh mà. - Em ruột không phải là bạn. - Không phải, mẹ bảo anh em ruột là anh em , nhưng cũng là bạn của nhau nữa. Mein Bruder ist auch mein Freund cơ mà. - Không, nhưng anh không mời em đến sinh nhật anh. - Thế thì sinh nhật em , em cũng không mời anh nữa. Ha hà há ha hà. Cãi nhau ỏm tỏi. Mẹ điên tiết xông vào: - Hai đứa có ngủ ngay không, mẹ cho ăn chổi vào mông bây giờ. Hai ông nhắm tịt mắt. Ông lớn lại còn giả vờ ngáy nữa. Mẹ hậm hực đi ra, ngồi chưa ấm chỗ, lại nghe rì rào: - Anh ơi, nhà bạn Pol ở gần trường mình đấy anh ạ. - Ừ, hôm nay anh đưa cho bạn mảnh giấy ghi số điện thoại nhà mình rồi. - Thế mẹ bạn Pol đã đưa mẹ mình tờ giấy ghi số điện thoại nhà bạn chưa anh nhỉ? - Rồi em ạ. - Thế sinh nhật anh, anh có mời bạn Pol không? - Có, anh mời cả bạn Aaron, bạn Fridi, bạn Benjamin nữa. - Sinh nhật em em mời cả bạn Iona nữa. - Bạn Iona không đi dự sinh nhật con trai đâu, bạn ấy chỉ đi dự sinh nhật con gái thôi. Tuần trước bạn Iona đi dự sinh nhật bạn Vanda. - Đúng rồi, bạn Iona là bạn thân của bạn Vanda. - À, em ơi, anh có một Idee (idea), gute Idee ( good idea) - Idee gì hả anh? - Lớn lên anh lấy bạn Iona, còn em lấy bạn Vanda. Anh thấy trên đời này chỉ có mẹ và bạn Iona là đẹp nhất trên đời thôi. Hic, ặc ặc. Mẹ lại nhảy vào, nhưng vì nó vừa khen mình đẹp nhất trên đời, nên không mắng nó nữa. Hai ông nghe thấy tiếng mẹ mở cửa, lại nhắm tịt mắt. Mẹ dịu dàng, hí hí, người đẹp nhất trên đời thì phải dịu dàng chứ, ai lại nhẩy chồm chồm nhu phu thuy bao giờ í: - Muộn rồi, ngủ đi hai con, mai mình còn đi học sớm. Chỉ chờ có thế, nghe tiếng mẹ dịu dàng, hai ông giời con nhẫy cẫng lên, mè nheo: - Mami, mami ngủ cùng con. Con thích sờ tai mami. - Mẹ ơi, con muốn mẹ ngủ cùng con luôn, hôm nay nhà cửa gọn gàng, mẹ không phải dọn nhà đâu. blah blah, - Ngủ ngay Hai ông lại im thin thít. Ỉu xìu nằm xuống, ỉu xìu đắp chăn. Volume giảm dần, và bây giờ thì chắc đã khò khò rồi. |
Nhãn: baoyeutre , Uncategorized
07.11
Đã 9 ngày trôi qua từ cái buổi tối kinh khủng ấy. 9 ngày , mẹ sống vật vờ, không cảm xúc, không chỉn chu, chỉ cố gồng lên để làm những việc thiết yếu nhất cho 3 mẹ con. Chưa bao giờ mẹ rơi vào một tâm trạng như thế cả. Mọi khi có khó khăn đến mấy mẹ cũng cắn răng chịu đựng, và nhẫn nại vượt qua. Lần này mẹ rơi vào một tâm trạng muốn tung hê tất cả, buồn, ân hận, chán nản, mệt mỏi, cảm thấy tất cả mọi thứ đều vô nghĩa.
Tối thứ tư tuần trước, gửi các con, mẹ đi học tiếng Anh, lúc sắp tan học, như là có linh tính gì đó, sốt ruột, không thể học hành được gì vào đầu cả, tan học chạy sấp ngửa về nhà, thấy con trai đang khóc với một bên cánh tay sưng tướng. Không kịp nghĩ gì nữa,, bế thốc con vào bệnh viện, tay con đau đến mức độ không thể xỏ tay vào áo khoác được. Hai mẹ con mếu máo dắt nhau vào cấp cứu trong bệnh viện. Chờ mãi mới đến lượt, thằng bé đau đớn quá cứ bệu bạo kêu: Mẹ ơi sao lâu thế?. Mẹ ơi, không phải con bị gãy xương đúng không?. Đó là hy vọng của cả mẹ và con.
Nhưng sau khi chụp Röntgen, bác sĩ ái ngại nhìn mẹ:
- Cháu bị gãy xương, trật khớp khuỷu tay. Mai sẽ phải phẫu thuật.
Mẹ nghe như sét đánh ngang tai. Mếu máo nhìn con:
- Con ơi, gẫy xương thật rồi con ơi.
Con cũng ầng ậc nước mắt nhìn mẹ, điều hai mẹ con lo nhất đã xảy ra.
Thôi thế là đủ mọi khám xét , thằng bé bị giữ lại viện ngay để mai còn phẫu thuật. Mẹ gọi điện cho cô Hương đến ngủ và trông Tâm, còn mẹ đưa Toàn đi làm các thủ tục nhập viện. Mãi đến 12 giờ đêm, thằng bé mới được lên giường ngủ, mẹ lại chạy về nhà lấy đồ dùng cho 2 mẹ con, dặn dò cô Hương mai đưa Tâm đi học, rồi lại quay lại viện với Toàn. Mệt nhoài, mà không thể chợp mắt khi nghĩ đến con, vừa phẫu thuật cách đây 3 tuần, giờ lại bị mổ xẻ. Đau đớn và ân hận, giá không cố đi học tiếng Anh để có nốt cái bằng TOEIC thì con đã chẳng phải chịu đau đớn thế. Mẹ có lỗi với con, Khánh Toàn ơi.
Ngày hôm sau, 8 giờ con đã được đưa vào phòng mổ. Mẹ lại chầu chực bên ngoài. Lòng mẹ lúc ấy như có trăm ngàn mũi dao cứa, ân hận không nguôi. Lúc con được đẩy ra, nhìn cánh tay con bó bột trắng toát, nằm thiêm thiếp, mẹ thấy mình như hóa đá.
Tỉnh dậy, con kêu đau, bác sĩ phải tiêm thêm thuốc giảm đau. Nằm ở phòng hậu phẫu đến 12 giờ trưa, con lại được đẩy về phòng. Mẹ chăm sóc con từng chút một, từng ngụm nước, từng thìa súp, và phải bắt con nằm bất động trên giường. Điều này mới là khó nhất, vì con là một đứa trẻ quá hiếu động. Cả đêm con vật vã vì đau đớn, cả hai mẹ con đều không thể ngủ được. Mẹ phải canh cho con uống thật nhiều nước, và không được đè lên cánh tay bó bột, và phải cho con đi tè. Tất cả mọi hoạt động của con đều diễn ra trên giường.
Ngày hôm sau ba con đến , thay mẹ trông con ban ngày để mẹ về với em Tâm, khổ thân em Tâm , kế hoạch làm sinh nhật muộn cho em cũng phải hủy bỏ vì mẹ đâu còn lòng dạ nào mà tổ chức sinh nhật cho em nữa. Mẹ chán nản về nhà, một bãi chiến trường em bày ra ở nhà mẹ cũng không thèm dọn. Mẹ mệt mỏi , chán nản đến nhường ấy.
Mấy ngày sau Khánh Toàn được ra viện, mẹ lại nghỉ làm ở nhà chăm anh. Mẹ quay cuồng với việc chăm sóc hai anh em ( Khánh Tâm bị lạnh và viêm phế quản). Ở văn phòng có bao việc mẹ làm chưa xong, hoặc sai sót. Sếp trên khiển trách vì tội nghỉ làm không xin phép, rồi tiền nong thiếu, rồi vé làm sai. Những lúc căng thẳng quá, chỉ mong được một mình ở một nơi thật là xa. Nhìn các con, lại gắng gượng dậy. Nhiều lúc không kiềm chế được, lại quát tháo con, quát con xong, lại xin lỗi con. Không còn đủ sức để chăm con chu đáo như trước nữa, nhà cửa bừa bộn, cũng mặc kệ, chỉ lo cho con ăn uống ngủ nghỉ xong là mẹ cũng rã rời luôn. Đúng là mẹ đã ốm, ốm tinh thần. Tinh thần của mẹ cực kỳ tệ hại, chưa bao giờ tệ hại thế cả.
Bây giờ mọi chuyện đã ổn hơn trước, mẹ cũng đã quen với cánh tay bó bột của Khánh Toàn, và phải tự an ủi mình rằng, thôi thì nó cũng còn may vì nó vào tay trái. Tự an ủi là sau vụ này có khi nó bớt nghịch đi chăng, tuy chưa thấy nó bớt nghịch đi tí nào. Tự an ủi mình và làm vui cho con, bằng cách gọi cánh tay bó bột của con là tay béo. Thằng bé cười khì khì mỗi khi mẹ gọi Khánh Toàn tay béo. Mẹ đùa là bây giờ cô giáo của con mà nhìn thấy cánh tay của con thì có mà ngất. Thế mà thằng bé nằng nặc đòi đến trường gặp cô giáo. Gặp cô giáo xong còn nhăn nhở bảo mẹ là con chẳng thấy cô giáo ngất gì cả. Được thêm ông em, đi học hăm hở lao về bảo ông anh là hôm nay em kể với tất cả các bạn là anh bị bó bột và có tay béo, thế mà cũng chằng có bạn nào ngất cả anh ạ.
Chân dung anh chàng tay béo đây ạ
Còn đây là siêu nhân em, bộ quần áo này bà ngoại mới gửi sang. Cũng chính vì làm siêu nhân dũng cảm nên cháu yêu của bà mới phi từ trên ghế xuống, và bây giờ thì đã thành siêu nhân tay béo
Thôi, nhìn hai con lại cố gắng vậy. Mẹ đang bị stress nặng nề triền miên, đang ước được nghỉ ngơi mấy tháng ở một nơi chỉ có 3 mẹ con, không có ai quấy rầy cả.
Mẹ cháu cảm ơn các ông bà, các bác, các cô chú, các anh chị, các bạn, các em đã động viên , hỏi thăm cháu. Thời gian vừa rồi quá buồn nên mẹ cháu không vào blog , để mọi người lo lắng.
Nhìn hai khuôn mặt này, mẹ ca bài: Thứ hai là ngày đầu tuần, mẹ sẽ CỐ GẮNG chăm ngoan. Thứ ba, thứ tư, thứ năm, mẹ thề sẽ luôn CỐ GẮNG. Thứ sáu rồi đến thứ bẩy, mẹ lại CỐ GẮNG nhiều hơn. Chủ nhật cũng luôn CỐ GẮNG để đến thứ hai lại CỐ GẮNG tiếp!
Nhãn: Uncategorized
Trời ơi
Ông trời ơi, có phải ông đang thử thách lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng của con phải không?. Con chịu đựng được mọi thiệt thòi, mọi khổ sở, vất vả, nhưng xin ông đừng bắt con trai con phải chịu, nó còn bé bỏng lắm, nó mới có 6 tuổi đầu thôi. Nó vừa mới trải qua đợt phẫu thuật cách đây 3 tuần thôi, bây giờ lại đè nó ra mổ xẻ, sao nó chịu được đây ông ơi? Sao nó lớn được đây? Có chuyện gì xin ông giáng vào đầu con, chứ đừng bắt con trai con phải chịu nữa. 6 tuần bó bột , có phải là quá nhiều với một đứa trẻ hiếu động như con trai con không?
Con thực sự hết sức lực rồi, con kiệt sức rồi! Xin hãy thương con trai con, mang lại mọi điều an lành cho nó. Con sẽ chịu hết thay mọi vận hạn , đau đớn cho nó. Xin hãy thương nó!
Nhãn: op , Uncategorized