Đi trọn con đường xa gập ghềnh!

Anhbao.jpg picture by bongmay_2004

Khánh Toàn , Khánh Tâm hai con của mẹ!
Chắc chắn khi hai con lớn sẽ đọc những gì mẹ đã viết cho hai con, đọc hết những tâm sự buồn vui của mẹ. Mẹ hy vọng hai con hiểu tấm lòng của mẹ!
Hãy trân trọng va giữ gìn hạnh phúc mà mình có, đừng để hạnh phúc vuột khỏi tay! Hãy biết yêu thương và trân trọng người con gái sẽ cùng đi với các con suốt cả cuộc đời. Mẹ, lấy kinh nghiệm từ cuộc đời mình, sẽ dạy dỗ các con biết cách yêu thương và biết cách đem lại hạnh phúc cho người con gái ấy. Cô ấy sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc b
ên người đàn ông của mình! Và các con sẽ hạnh phúc!


Đi trọn con đường xa gập ghềnh

Dương Thị Bích Hà

Tấn gằn giọng :

-Thôi chẳng nói nhiều nữa. Tóm lại anh không muốn em đi học.

Hằng nhỏ nhẹ:

- Nhưng anh ơi, lớp này chỉ học có hai năm thôi. Họ dành riêng cho người nước ngoài lấy bằng Thạc sĩ.

Tấn cắt lời : “Bằng thạc sĩ làm quái gì. Phụ nữ chỉ cần ở nhà trông con là đủ”. Rồi trừng mắt :“ Tôi vất vả lăn lộn kiếm tiền, có để cô và hai con thiếu thốn gì đâu. Thế là đủ. Không học hành gì hết. Muốn đi học hoặc đi hẳn thì để hai đứa con lại”.

Cuộc nói chuyện chấm dứt trong ấm ức của Hằng. Chơm chớm thu, bầu trời xanh xam xám. Nắng vẫn còn, nhưng bắt đầu nhàn nhạt. Những làn gió man mát gợi nhớ một cái gì đã xa. Thi thoảng lất phất vài giọt mưa hờ hững, thảng thốt lạnh. Hằng nuốt khan, có lẽ đó là thói quen nín nhịn để yên cửa yên nhà.

Vào một buổi sáng cuối thu hiu hắt, người phụ nữ ấy rời bỏ căn nhà nhỏ ra đi, mang theo hai đứa con trai thơ dại, đứa lớn mới có 3 tuổi, đứa nhỏ sắp tròn 2. Cô biết rằng, cuộc đời mình đang rẽ vào một bước ngoặt rất lớn, và có rất nhiều khó khăn gian nan đang chờ phía trước. Nhìn khuôn mặt sáng sủa của hai đứa con trai bé bỏng, cô thấy lòng mình thắt lại. Thâm tâm cô cất lên tiếng nói gan ruột:Mẹ phải làm gì để các con được hưởng một cuộc sống tốt đẹp bây giờ, khi mà mẹ đã quyết định ra đi, quyết định xa rời người chồng đã cùng chung sống 4 năm, xa rời cái thị trấn nhỏ bé mà đầy những chuyện đau đầu, phức tạp ấy. Đúng, mẹ có thể từ bỏ tất cả, một người chồng mẹ đã từng yêu thương, từ bỏ cuộc sống nhàn nhã, chỉ có mỗi việc ở nhà ăn và nuôi con, kể cả những của cải vật chất mẹ cũng không cần, nhưng mẹ không thể bỏ các con, bỏ dở việc học được. Các con là tất cả những gì quý giá nhất mà mẹ có được trên cuộc đời này, là máu thịt của mẹ, là niềm hạnh phúc, hi vọng của mẹ, và cũng là động lực để mẹ vượt qua những tháng ngày đau khổ. Các con chính là của cải vô giá nhất mẹ có được trong cuộc hôn nhân. Vị trí đúng nghĩa của một người phụ nữ trong gia đình mẹ cũng không có, duy nhất mẹ chỉ có các con là của mẹ. Mẹ nhất quyết không bỏ mặc đời mình và các con cho số phận chi phối. Việc học không thể bỏ được. Học không chỉ vì bản thân mẹ. Có học mẹ mới có thể bảo ban, dìu dắt các con. Các con phải thành những chàng trai có năng lực, có kiến thức, ngẩng cao đầu nhìn người, nhìn mình. Mẹ phải chăm sóc và dạy dỗ cho các con khôn lớn trưởng thành, đóng góp tài năng cho xã hội, cho đất nước mình.

Cô đã ra đi như thế, hai bàn tay trắng, với hai đứa con bé bỏng và một niềm khao khát được tiếp tục học, hoàn thành ước mơ. Cô bắt đầu gây dựng lại từ đầu, một mái nhà nhỏ cho ba mẹ con, những thứ cần thiết nhất cho hai đứa trẻ. Người lớn có thể thiệt thòi, nhưng trẻ con thì không. Chúng còn quá nhỏ để có thể hiểu được những chuyện gì đã xảy ra với người lớn, điều mà chúng cần nhất bây giờ là tình yêu thương và bàn tay chăm sóc của người mẹ. Cô đã giành hết tình yêu thương và sức lực để chăm bẵm cho hai đứa con của mình. Hai đứa bé lớn dần lên, được mẹ đưa đi nhà trẻ, làm quen với tiếng Đức, với các bạn da trắng, tóc vàng… Những buồn khổ, vất vả của cô cũng vơi dần theo sự lớn lên của hai đứa trẻ ngoan ngoãn, hòa nhập tốt với môi trường mới. Cô đã đi học lại, sau một năm xin thầy giáo bảo lưu kết quả tuyển sinh để có thời gian chăm sóc con cái và ổn định cuộc sống mới. Những ngày đầu, cô vô cùng đau khổ, nước mắt lúc nào cũng chực tràn ra khi nhìn hai đứa con trai tự chơi đùa với nhau. Những đêm mùa đông dài dằng dặc, cô lo lắng đến khổ sở khi hai đứa trẻ thi nhau sốt, một mình cô đắp chăn cho con lớn và bế con trai nhỏ trên tay cho nó dễ ngủ. Nước mắt của cô tưởng chừng không còn có thể rơi thêm được nữa. Nhưng cô vẫn gắng học ngày học đêm, cố gắng tin vào cuộc sống ngày mai, tin vào con đường mình đã lựa chọn là đúng. Con đường ấy tuy có nhiều chông gai gập ghềnh, nhưng nó là con đường cô quyết đi, nơi cô được bước bằng chính đôi chân của mình, nơi cô được bao nhiêu bạn bè yêu thuơng giúp đỡ, động viên, nơi cô không bị dằn vặt bởi những chuyện đau đầu không đáng có, và trên con đường ấy, có hai thiên thần nhỏ bước những bước đi lẫm chẫm cùng với cô.

Vậy là đã qua một năm từ khi cô đi học lại. Hai học kỳ qua, bao nhiêu ngày khó khăn cực nhọc, cô phải tính toán thời gian từng phút từng giây để sáng dậy kịp đưa hai con đến trường mẫu giáo, rồi lên lớp học. Chiều về phải tranh thủ giờ đón con, đem đi gửi tiếp và đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho việc học hành của mình.

Có ai thấu hiểu được sá»± vất vả cá»§a má»™t người phụ nữ trên đất khách quê người, má»™t mình nuôi náº
¥ng hai đứa con và Ä‘i học. Những ngày nắng hè đã đành, những ngày đông buốt giá, tuyết rÆ¡i ngập đường, cô lê chân mỏi mệt trên đường phố, cô tá»± hỏi cuá»™c đời là gì? Có phải cuá»™c đời là má»™t chuá»—i ngày cá»§a sá»± cố gắng hay không?

Với cô, đúng là như thế. Hai học kỳ đã qua, cô đã hoàn thành chương trình học, đã vượt một nửa quãng đường, và cũng là quãng đường khó khăn nhất. Bây giờ trước mắt cô chỉ còn một học kỳ nghiên cứu, thực tập và viết luận văn tốt nghiệp. Con đường trước mắt cô trải ra dường như rộng hơn, hoa tươi hơn và nắng vàng hơn. Cô cảm thấy yêu đời, yêu người hơn bao giờ hết. Những cố gắng của cô đã được đền bù xứng đáng. Hai hoàng tử nhỏ của cô ngoan ngoãn, thông minh, biết thương mẹ; trộm vía, lại mạnh khoẻ nữa. Cô nhận được rất nhiều sự động viên và giúp đỡ từ bạn bè. Và gia đình, bố mẹ và cậu em trai như luôn ở cạnh bên cô, tiếp thêm sức lực cho cô, là chỗ dựa tinh thần và vật chất vững chãi nhất để vượt qua mọi trở ngại, ngang trái.

Những ngày tháng đau khổ nhất đã qua, cô thấy lòng mình ấm lại và sẵn sàng cho một câu chuyện hạnh phúc tốt đẹp đang chờ đón. Cảm ơn cuộc đời đã thử thách cô, để rồi khi vượt qua được những thử thách ấy, cô mới thấy cuộc đời tươi đẹp thế nào. Cảm ơn bố mẹ và người thân đã chia xẻ, cảm ơn bạn bè đã yêu mến… Cô không oán hận những con người đã từng đối xử với cô rất tệ bạc, phải chăng có những con người ấy, đến bây giờ cô mới hiểu rõ thế nào là tình yêu thương thật sự, thế nào là tình bạn chân thành, và cô mới có dịp “trả giá” cho ngày hôm nay.

Vậy mà, bây giờ khi cuộc sống của ba mẹ con đã tạm yên ấm, ổn định, anh lại quay lại với lời yêu lời thương, với lời nói không thể sống thiếu cô và hai đứa con. Cô tự hỏi, có bao giờ có tình yêu mà người ta lại có thể đối xử với nhau thế không? Những lúc cô và hai con gian nan nhất, cần sự giúp đỡ nhất thì tình yêu của anh ở đâu? Liệu có tin được những gì anh nói không? Hay lại một lần hy vọng rồi lại thất vọng hơn nữa? Cô không muốn hai đứa con phải sống trong cuộc sống không có tình yêu, hay chứng kiến những bất đồng của cha mẹ. Anh nói rằng ai cũng có lầm lỗi, và phụ nữ thì phải có sự bao dung. Đúng, cô đã tha thứ cho anh tất cả những gì anh đã gây ra cho cô và gia đình cô. Nhưng tình cảm, chẳng nhẽ anh không hiểu rằng, tình cảm của cô đã bị rạn vỡ rất nhiều sau những chuyện đã xảy ra ấy. Một cốc nước, đổ xuống đất còn khó hớt lại cho đầy, huống chi anh đã cầm cốc nước tình yêu và ước vọng của cô đổ thẳng xuống đất, không một chút cảm thông , thương xót…

Không. Hai con thân yêu , hai con hiểu cho mẹ. Mẹ nhất định tự đi trọn con đường đã chọn, con đường của học vấn, con đường của sự phấn đấu, của tình yêu thương chân chính. Vì các con mà dấn bước không ngừng. Các con của mẹ rồi cũng sẽ mạnh bước tiếp trên con đường xa. Con đường ấy nhiều gập ghềnh nhưng chan hòa ánh sáng.


Tháng 9 tự tình!






Bài viết đầy cảm xúc này là của một người bạn, một người chị đồng cảm với mình trong cái ngày lãng đãng nhớ mùa thu Hà Nội này!





Sáng nay, đưa con đi học rồi, sau khi nạp hết một tô bún ốc rồi. Em quyết định đi...rửa xe. Cái xe đã sửa lại suốt cả tháng nay mà em kg có chút thời gian rảnh rỗi nào để đi rửa lại. Táp cái xe vào vỉa hè chờ rửa, em ghé mông sang quán cafe cạnh đó. Leo lên tầng 2, chọn cho mình một chỗ ngồi thật thoải mái. Em thích ngồi duỗi chân, dựa lưng thật thoải mái để uống...sinh tố (em đã bỏ cafe từ ngày có bầu con gái lớn rồi anh ạ). Và em...ngắm đường phố từ trên cao. Con đường vắng người, hơi heo hắt. Nhưng có lẽ vì thế mà em cảm nhận nó THU hơn. Chẳng hiểu sao, trong những khoảnh khắc như thế, trái tim em lại rất bồi hồi. Em tưởng như mình đang chìm vào một thế giới khác, một vùng kỉ niệm xa xưa với những cơn gió se se lạnh, với cái nắm tay vội vàng và lời thầm thì ngọt ngào của đêm thu ấy...


Em mở nhạc, từ cái mobile phone cũ rỉ của mình, cái mobile mà con gái em đã nghịch ngợm không ngừng mỗi khi có cơ hội, tới mức nó đã xước hết, đã mòn mỏi rồi...Nhưng em không có ý định thay thế. Em là người cực đoan và chung thuỷ, ngay cả với đồ dùng của mình. Nhưng, cho dù cái mobile của em không sành điệu, không dùng để nghe nhạc xịn, thì em vẫn thấy bồi hồi, xao xuyến khi nghe "ngày mai anh lên đường" - Cả một vùng kí ức của quán Cafe Nhân năm ấy ùa về. Những lời trêu ghẹo của bạn bè, cái lúng túng của anh, cái đỏ mặt của em...Chúng mình khi đó, "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", anh nhỉ?

Chẳng biết có phải vì mùa thu nao lòng quá, hay vì chúng ta đã để vuột mất "cơ hội" cho nhau một nụ hôn, một vòng tay, một cái nắm tay ấm áp...Mà bây giờ, trong vùng kí ức của em, tất cả chỉ còn là một kỉ niệm, vẫn đẹp, vẫn lung linh và ngọt ngào...Em yêu gia đình mình, yêu các con của mình, bằng lòng với người đàn ông đang đi bên cạnh em...Và, em cũng yêu cái cách anh yêu gia đình, cái cách anh trân trọng quá khứ, kỉ niệm...


Và, ở đâu đó trong trái tim em, mùa thu bao giờ cũng ngọt ngào và dịu dàng, anh nhỉ? Như chính cảm xúc của em trong trung thu năm ấy. Em vẫn nhớ, những câu thơ này bật ra, khi em đang đạp xe trên đường Giảng Võ, đi qua nhà anh, trên đường đi dạy kèm về. Mùi hoa sữa nồng nàn, những lồng đèn trung thu, trăng sáng vằng vặc...Và nỗi nhớ anh đang da diết, cồn cào...Lúc ấy, em nhớ mình đã đạp xe rất chậm, rất rất chậm, như thể mình có thể hít tận sâu từng nhuỵ hoa sữa nhỏ li ti, ngọt ngào...Như thể mình có thể giơ tay ra là chạm được vào nỗi nhớ đang ở rất gần...Như thể là, em vẫn nghe tiếng anh vang vọng đâu đó trên sân ga...Hình như, lúc đó môi em mằn mặn...

Thu nhớ






Tháng 8 - Em đi trên phố

Xôn xao tiếng gió chuyển mùa

Chớm thu - heo may se lạnh

Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen




Tháng 8- Trẻ con với đèn

Còn em - Với chiều và nhớ...

Vẫn nghe đâu đây hơi thở

Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....




Mình em với chiều bình yên

Nỗi nhớ gửi đi xa lắc

Thời gian sao dài dằng dặc?

Trăng rằm- em thầm chia đôi



Trong anh nỗi nhớ có vơi?

Chiều nay hình như nắng lạ

Đường em rắc vàng sắc lá...

Nỗi nhớ gửi đi....

Không lời!


(Trung thu 1997)


Ừ, nỗi nhớ hồi đó đúng là không lời, bởi em nhút nhát, đến nhớ anh cũng không dám nói, giận hờn anh cũng không dám xịu mặt...Em chỉ im lặng, em cất giữ tình cảm của mình trong ngăn kín của trái tim...Mà anh quá xa, không thể nhìn vào mắt em để mà cảm nhận. Để rồi, một ngày thật gần, hình như cũng vào mùa thu, mình đã lặng lẽ rời xa nhau. Trong cái hụt hẫng và tự ái của em, trong cái ngác ngơ của anh...Nhưng anh vẫn không thể nào hiểu được vì sao em lại quay người...Để rồi, khi anh về rồi, em đã nức nở một mình. Và để rồi, em chắc chắn mãi mãi về sau, em vẫn thấy mình thật khờ dại, ngốc nghếch. Nhưng em biết mình yêu cái thời vụng dại ấy biết bao!!! Để rồi, mãi về sau, mỗi năm khi tháng 9 về, mùa thu nồng nàn trên phố, hương hoa sữa lùa cả vào trong những ngón tay...Em lại thấy lòng mình mềm lại, em lại thấy mình trôi về miền kí ức xa xôi đó...Có tháng 9 nhớ thương, tháng 9 lung linh, tháng 9 diệu kì, tháng 9 nông nổi, vụng dại ...


Ừ tháng 9 và mùa thu chợt đến

Gió heo may se sắt trước hiên nhà

Em tựa cửa đếm thêm mùa lá rụng

Thương một thời yêu dấu đã rời xa



Ừ tháng 9 có một lời hẹn ước

Trên sân ga người bỏ lại năm nào

Lá cứ rụng suốt mùa không nuối tiếc

Chỉ còn hương hoa sữa nôn nao




Nơi xa đó có mùa thu tháng 9

Dìu dịu thơm mùi cốm cuối chiều?

Thèm đến khóc một bàn tay nồng ấm

Lành lạnh nghe gió chuyển mùa




Ừ tháng 9 rồi người đi xa mãi

Mải mê với Gió-Mây-Trời...

Nên chẳng biết có một người ngóng đợi.

Trong tim còn

Lời - hò- hẹn- mùa - thu...



Lời-hò-hẹn-mùa-thu của mình đã ngủ yên trong ngăn kí ức. Kí ức đẹp tuyệt vời...Nhưng em biết, ở đâu đó trên quả địa cầu này, tháng 9 với rất nhiều người cũng là một tháng-9-tự-tình...

Mùa đông sắp đến!

Trời bắt đầu lạnh, ba mẹ con dậy buổi sáng đã bắt đầu thấy ngại. Lò sưởi trong phòng ngủ vẫn chưa được bật. Mẹ phải bật lò sưởi điện cho hai anh em. Không khí lạnh và cái lò sưởi điện hình như gợi lại ký ức cho hai anh em về một mùa đông lạnh giá ở Việt Nam năm 2007. Ngáp ngắn ngáp dài, Khánh Tâm bảo mẹ:
- Mẹ ơi, hôm qua con nhìn thấy ông bà ngoại đấy, con nhìn thấy ông bà rõ ràng, con nhìn thấy cả nhà của ông bà nữa.
Mẹ đoán chắc là con đã mơ thấy ông bà, mơ thấy ngôi nhà Trấn Vũ thân yêu, nơi ông bà và cậu đang sống. Phải rồi, cái thời tiết này, rất gần với mùa đông năm ngoái, mẹ con mình đã ở với ông bà gần 5 tháng trời.
Mẹ giải thích cho Tâm , thế nào là một giấc mơ.
- Thế là con nhìn thấy ông bà và nhà của ông bà à?. Có phải con nhìn thấy lúc con đang ngủ đêm qua không?.
Tâm còn đang ngúc ngắc đầu, chưa biết phải nói làm sao thì mẹ đã giải thích tiếp.
- Đó là con mơ thấy ông bà đấy. Con mơ thấy ông bà vì con yêu ông bà và vì ông bà cũng rất yêu con đấy!
Tâm ngây thơ:
- Tại sao yêu nhau thì phải mơ thấy nhau hả mẹ?
- Đó gọi là tình cảm con ạ. Đó là tình cảm yêu thương của con yêu ông bà và ông bà yêu con.
Chớp chớp mắt, nhưng chắc chẳng hiểu gì vì mẹ giải thích vấn đề tầm vĩ mô quá, hê hê.
Toàn vừa ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở, nhìn thấy cái lò sưởi điện , lại hỏi:
- Tại sao ông ngoại lại phải bật lò sưởi cho các con và đắp chăn cho con, và bật vô tuyến cho các con nhỉ?
Ừ, mẹ cũng chẳng giải thích được vì sao?. Vì tình yêu thương ông dành cho mẹ và cho các con!. Vì mẹ là đứa con gái cưng yêu của ông, và vì các con là con của mẹ!. Chỉ có thể vì lý do này thôi các con ạ. Và mẹ chỉ biết rằng, mẹ con mình luôn được bao bọc trong tình yêu thương như thế!. Mặc dù có khi cả tháng trời ông cũng chẳng viết cho mẹ con mình lá thư nào, chẳng bao giờ biết chat chit là gì, nhưng chỉ cần nghe cái giọng run run của ông khi nói chuyện với hai cháu, là biết ông nhớ hai thằng cháu yêu của ông đến thế nào, câu đầu tiên bao giờ ông cũng hỏi:
- Toàn hay Tâm đấy hả cháu? Có nhớ ông không?
- Cháu ông có khỏe không?
- Tết về Việt Nam với ông nhé!
Ngắn gọn thế thôi, rồi ông lại yên lặng nghe hai thằng cháu tranh nhau nói, tranh nhau hỏi ông đã bớt chửa chưa, ông có uống nhiều rượu không ( nghe đến câu này bao giờ ông cũng cười khà khà, bảo là con mẹ mày lại nhắc vở chứ gì), ông có chịu đi bộ cho khỏe không, ông có đi đánh tennis không?.
Tình yêu của ông nhẹ nhàng,không ồn ã, đó mới là tình yêu của một người đàn ông đích thực các con ạ. Lớn lên các con sẽ hiểu tình yêu ông ngoại dành cho các con lớn như thế nào, không chỉ đơn giản là việc bật lò sưởi, đắp chăn hay bật ti vi cho các con xem đâu!
Hãy nhớ rằng, mình được lớn lên trong tình yêu thương như thế. Và hãy sống yêu thương, hai tình yêu của mẹ ạ!

Những câu chuyện hàng ngày!




1. Con chỉ có mỗi việc nói thôi!

Mẹ tắm cho anh Toàn, anh nói liên hồi kỳ trận, hỏi liên tu bất tận từ những chuyện tầm vi mô như hôm nay mẹ đỡ mệt chưa, hôm nay mình ăn cơm với gì hả mẹ, rồi đến chuyện tầm vĩ mô hơn tại sao ti con trai lại nhỏ hơn ti con gái, v.v... (đã bắt đầu phải giáo dục giới tính rồi đây,), rồi đến những chuyện nham nhở như em Tâm tên là cứt Tâm mẹ ạ, rồi tự cười ha hả.
Mẹ bắt đầu mất kiên nhẫn, than thở:
- Toàn ơi, con nói nhiều thế nhỉ?. Tập trung vào để mẹ tắm cho xong đã nào!
- Con có việc gì làm đâu. Mẹ tắm và gội đầu cho con rồi mà, mẹ còn kỳ cọ cho con nữa. Con chỉ có mỗi việc nói thôi mà.



Huhu, có ai khổ như tôi không?. Bảo con nói nhiều, nó lại bảo là nó có mỗi việc nói thôi!

2. Các biển báo CẤM

2.1. Biển cấm cát
Ngày nào mẹ cũng phàn nàn vì chuyện hai anh em đi học chơi cát nhiều quá, kết quả là quần áo đầy cát, nhà đầy cát, giường đầy cát, bếp đầy cát, sofa đầy cát. Ngày nào cũng phải quét cát trong nhà, mẹ tỏ ra rất mệt mỏi. Ngày nào cũng dặn con đừng xục cả quần áo vào cát mà lại mang cát về nhà các con nhé. Hai anh em cũng thương mẹ nhưng không biết làm thế nào để hạn chế số lượng cát trong quần áo của mình . Ngày nào về cũng rũ ra một số lượng cát khá lớn.
Anh Toàn nghĩ ra một biện pháp:
- Mẹ ơi, mình chuyển nhà trẻ, không học nhà trẻ này nữa. Học nhà trẻ nào không có chỗ chơi cát.
Biện pháp này bị loại bỏ khi mẹ cho anh biết, nhà trẻ nào cũng có Sandkasten.
Em Tâm đưa ra biện pháp thứ hai:

DSC05468.jpg

Sau khi có góp ý của anh Toàn, em phải vẽ rõ là cát từ quần áo chảy ra chứ, em Tâm sáng tạo thêm hai quả sau:

DSC05471.jpg

Cấm rũ cát từ quần và áo xuống nhà. Có cả mũi tên nhé, cho nó rõ ràng.

2.2. Cấm ăn bánh mỳ chấm nước chè

Cô Lan Anh, một trong hai quý nhân của mẹ (quý nhân Hương đang đi cày rồi) đói bụng , cô lấy bánh mỳ chấm với nước chè để ăn.
Hai cháu lấy làm lạ lắm, thắc mắc sao cô lại ăn như thế. Và lắc đầu trước sự " vô tổ chức" của cô, bánh mỳ là phải ăn với bơ và xúc xích chứ.
Cháu Tâm lon ton chạy ngay vào phòng, lấy bút và giấy ra, và trong các loại biển cấm được lưu hành trên thế giới, xuất hiện thêm một biển cấm nữa

Cấm ăn bánh mỳ chấm nước chè

DSC05469.jpg

Tác phẩm này vẫn chưa hoàn hảo, anh Toàn lại góp ý:
- Em phải vẽ thêm cái mũi tên từ cái bánh xuống côc nước, thì mọi người mới hiểu được là cấm chấm bánh xuống nước chứ!

Mẹ khen ngợi ý kiến của anh Toàn, khen ngợi biển cấm của Tâm, và đề cao ý kiến rất thông minh của anh Toàn. Mẹ khuyên em Tâm nên suy nghĩ ý kiến của anh Toàn, có nên vẽ thêm một mũi tên vào không?. Em Tâm gật gù:
- Em sẽ vẽ thêm mũi tên theo ý kiến của anh.

Và đây:

DSC05470.jpg

Cấm chấm bánh mỳ vào cốc nước!

Lần đầu tiên sau 6 năm trời, mẹ cảm thấy không hối tiếc vì đã sinh các con quá liền nhau. Hai anh em đã có thể giúp đỡ , tương trợ lẫn nhau, biết nghe ý kiến của nhau, và biết bổ sung cho nhau để có được hai tác phẩm mà theo mẹ là rất tuyệt vời: sự kết hợp giữa những điều không nên làm, nhận biết các biển báo, ký hiệu và sự sáng tạo.
Mẹ mong trong đường đời, các con luôn sát cánh bên nhau, hỗ trợ cho nhau, là anh em và còn là những người bạn của nhau nữa.
Hai con cũng là hai tác phẩm tuyệt vời của mẹ, phải không nào?



Người phụ nữ hạnh phúc!

MeHavaTam.jpg picture by bongmay_2004

Chân dung người phụ nữ hạnh phúc, cười toe toét khi được ...hôn bởi một "người đàn ông" trẻ, khỏe, đẹp trai, ăn mặc sành điệu ( áo chim cò đã được là lượt phẳng phiu), mà nụ hôn lại rất "say đắm" nhé.
Tấm ảnh này được chụp bởi nhiếp ảnh gia Bùi Quốc Trung, anh rất nổi tiếng với triển lãm ảnh mang tên " Dòng chảy" tại Halle hồi tháng 7 vừa qua.

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ
Anh- đẹp trai, hiếu thuận

Em đẹp trai, tình cảm

Ba mẹ con tớ luôn bên nhau

Chat nhé

Nhận xét mới

Bạn bè

Blogs chúng tớ thích

  • Buông - Em buông mình rơi như trái bóng Rơi xuống tận cùng sẽ vỡ hoặc nảy lên Em buông mình để muốn nguôi quên Mà trái tim càng thêm nhức nhối Em buông mình, qua...
    13 năm trước
  • Chia sẻ - Bống yêu thương của mẹ, Lâu lắm rồi mẹ không còn thói quen viết cho con và em Cua hàng ngày như hồi xưa nữa. Mẹ cứ tự bao biện cho mình rằng mẹ bận bịu qu...
    14 năm trước
  • Schulanfang Khanh Toan - http://www.youtube.com/watch?v=KQWZeAzsEAs
    16 năm trước