Chơi cùng Gia Bảo, Gia Khánh

DSC03831.jpg picture by bongmay_2004DSC03832.jpg picture by bongmay_2004

DSC03833.jpg picture by bongmay_2004DSC03835.jpg picture by bongmay_2004

Thăm nơi đẽo tượng, nghề truyền thống của Ninh BìnhDSC03836.jpg picture by bongmay_2004DSC03837.jpg picture by bongmay_2004

Tại chùa Bái Đính, tương lai sẽ là ngôi chùa lớn tầm cỡ ở Đông Nam ÁDSC03839.jpg picture by bongmay_2004DSC03841.jpg picture by bongmay_2004DSC03843.jpg picture by bongmay_2004

4 con khỉ con chạy nhảy ở đền vua Đinh, vua Lê, giá ngày xưa không dời đô thì Gia Bảo , Gia Khánh là người thủ đô đấy nhỉ.

DSC03846.jpg picture by bongmay_2004DSC03847.jpg picture by bongmay_2004DSC03848.jpg picture by bongmay_2004DSC03849.jpg picture by bongmay_2004DSC03850.jpg picture by bongmay_2004DSC03851.jpg picture by bongmay_2004DSC03853.jpg picture by bongmay_2004DSC03854.jpg picture by bongmay_2004DSC03855.jpg picture by bongmay_2004DSC03856.jpg picture by bongmay_2004DSC03857.jpg picture by bongmay_2004DSC03858.jpg picture by bongmay_2004DSC03859.jpg picture by bongmay_2004DSC03860.jpg picture by bongmay_2004DSC03861.jpg picture by bongmay_2004DSC03862.jpg picture by bongmay_2004DSC03863.jpg picture by bongmay_2004DSC03864.jpg picture by bongmay_2004DSC03866.jpg picture by bongmay_2004DSC03867.jpg picture by bongmay_2004DSC03868.jpg picture by bongmay_2004DSC03869.jpg picture by bongmay_2004DSC03870.jpg picture by bongmay_2004DSC03871.jpg picture by bongmay_2004DSC03872.jpg picture by bongmay_2004

Múa rối

Hôm nay lần đầu tiên được đi xem múa rối, thich ghê cơ. Anh em tớ tròn mắt ra ngắm thế này này.

DSC03815.jpg picture by bongmay_2004ưi

Màn biểu diễn của các nghệ sĩ Israel, anh em tớ khoái màn này cực kỳ, vì nó giống hệt hoàn cảnh của hai anh em tớ trước khi đi ngủ.

-Mama, sleep with me

-Mama, pipi

-Mama, water

-Mama, I want to sleep with my Teddy, my rabbit and my snake.

-Mama, I donot want to sleep alone.

Giống thế cơ chứ

Cái giường, nơi diễn ra bối cảnh của I donot want to sleep alone. Xem xong, em Tâm chui hẳn xuống dưới để kiểm tra xem có cô nào nấp dưới đấy không?

DSC03814.jpg picture by bongmay_2004

Màn này của các nghệ sĩ Giang Tây, chúng tớ cứ thắc mắc mãi sao các cô chú cứ ngước mặt lên trời và chọc chọc con búp bê. Kết luận, múa rối là búp bê có điều khiển.

Vở diễn: Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài

DSC03817.jpg picture by bongmay_2004

DSC03818.jpg picture by bongmay_2004

DSC03821.jpg picture by bongmay_2004

DSC03823.jpg picture by bongmay_2004

Trước lúc đi, chị Thơ con mẹ Dung đến chơi với chúng tớ. Ba chị em tớ ngồi ăn bún thang này, bún thang mẹ tớ nấu ngon nhất trên đời( làm hàng cho u già tí )

DSC03791.jpg picture by bongmay_2004

Chúng tớ đã đến những nước nào?




Hôm nay ngồi nói chuyện vui, mẹ tớ nhớ lại xem chúng tớ đã đến những nước nào.

Nước đầu tiên là Thụy Sĩ, hai anh em đã ở Thụy Sĩ 1 tuần, khi bác Khánh tớ còn đang đương nhiệm, và bác Ngọc tớ đang học ở Geneva. Lúc đó em Tâm 2 tuổi rưỡi, còn anh Toàn gần 4 tuổi

Sau đó là Pháp, cũng 1 tuần ở chỗ bác Kiên bác Ánh, thành phố Lyon, thành phố lớn thứ hai của Pháp, ở đây chúng tớ ấn tượng nhất với Metro.

Hè năm ngoái, bà ngoại sang Đức, chúng tớ được theo bà và mẹ đi nhiều nơi lắm. Đi Berlin này, Hamburg này, München này, Passau này, Soest này, tóm lại đi chơi lung tung tá lả.

Italia, chúng tớ đã đến Milano, Roma và Venice . Đi lại mệt nghỉ bằng máy bay giá rẻ .

Áo, chúng tớ đã đi thuyền trên sông Donau đến thành phố Linz xinh đẹp, hiền hòa. Ở đây có món kem ngon tuyệt.

Đan Mạch, Thụy Điển, Phần Lan, chúng tớ cũng đã đặt chân tới rồi. Chúng tớ đã đi trên con tàu Silja hoành tráng từ Thụy Điển sang Phần Lan, đến Helsinky xem con tuần lộc rồi nhé. Đi xe bus ròng rã như thế mà chúng tớ vẫn khỏe , trộm vía.

Về Việt Nam, mẹ lại tha lôi chúng tớ đi miền Nam, miền Tây, Sài Gòn, Vĩnh Long, Đà Lạt, Mũi Né, Nha Trang là chúng tớ lượn hết rồi.

Sắp tới, ông bà và mẹ còn cho chúng tớ đi Thái Lan nữa nhé, ông bà và mẹ bảo khổ thân về VN trời lạnh quá, đi Thái Lan vài ngày cho có ánh nắng ấm.

Lần đi Mỹ, mẹ chẳng cho chúng tớ đi cùng vì mẹ tớ đi kết hợp nhiều chuyện, nhưng mẹ hứa sẽ cho chúng tớ đến Disneyland chơi, mẹ nghĩ là chúng tớ sẽ rất thích nơi đó.

Chúng tớ thích đi chơi cùng mẹ lắm, vì đi chơi với mẹ rất thích, mẹ giải thích cho hai anh em tớ hiểu nhiều điều rất hay. Yêu mẹ Hà liebe lắm í. Dạo này hai anh em cứ ôm lấy mẹ và thỏ thẻ, meine liebe mẹ Hà, mẹ tớ cười tít , thấy ngoặc đơn ngoặc kép nhiều lắm ý, lúc ấy xin mẹ tớ cho xem hoạt hình dễ cực kỳ,.

Mẹ còn bảo chúng tớ " chọc gậy bánh xe " , gây lục đục nội bộ nữa chứ. Chả là ông hay bảo bà và mẹ phải giữ ấm cho chúng tớ, hôm nào về ông cũng kiểm tra xem áo có dắt vào trong quần hay không. Có hôm, ông vừa về, anh Toàn đã lon ton chạy ra mách:

- Ông ơi, hôm nay mẹ quên không cho áo vào trong quần cho cháu ông ạ.

Hôm qua, ông bị một vố rõ đau, cho Tâm uống nước, lúc uống thì thằng cháu yêu không nói câu nào, lẳng lặng uống, uống xong nó mới chạy ra chỗ bà ngoại:

- Bà ơi, ông quên không cho nước nóng vào cho cháu uống .

. Thế có phải là gây lục đục nội bộ không nhỉ?

Mẹ 2 Bin




Mẹ chúng tớ đi dự đám cưới cô Trang và chú Mohamed đây này, trông các cô bạn mẹ tớ xinh nhỉ.
Chắc cả nhà đang thắc mắc, tại sao chúng tớ lại thành 2Bin. Chẳng qua là vì về Việt Nam, chúng tớ đi đến đâu là gây ra " nỗi kinh hoàng " ở đó, chúng tớ nghịch đến nỗi các ông bà đặt tên cho chúng tớ là Bin Laden ( trùm khủng bố đấy), và gọi tắt là 2 thằng Bin.

Nhật ký đàn ông có vợ...

Ngày….. tháng…..năm…..

Mình dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời, mụ ấy đã thức. Chẳng nhìn cũng biết mặt mụ đang “sưng” lên, vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. ôi, sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi!
Vừa đánh răng vừa liếc ra bàn, mụ đã dọn xong món cơm rang khủng khiếp, cũng đĩa cải chua thừa tối qua. Nhục chưa! Ðáng đời chưa? Không ăn thì đay nghiến: “Ðêm qua đi với con nào?”, mà ăn thì nước mắt trộn cơm. Làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn. Hơ! Cái em rót bia quán “Tím” xinh ghê, xuỵt!

Ngày ……tháng…..năm…..

Ngồi ở cơ quan mà cứ như trên đống lửa. Tối nay anh em lại réo, phải nghĩ ra cơ sự gì đây. Những lý do như hội thảo, thăm bạn và sinh nhật sếp mình đã bịa nhiều, xài nữa mụ nghi mất. A! phải rồi, đi bác sĩ, cớ này chưa áp dụng bao giờ. “Alô, em à? Anh thấy đau đầu, chắc không sao , em nhỉ?…. phải khám à?….Kệ, khám làm gì….. chết là cùng…Sao, anh không chủ quan, nhưng anh thích về nhà…Thôi, nhưng nếu em cương quyết thì anh đi, nhưng lão bác sĩ này ở xa lại đông khách, anh lại phải về khuya, đừng lo!”
Xong, hi hi! Thoát. ôi thực ra mụ cũng dễ thương, chỉ có tội nói hơi nhiều và nấu đi nấu lại món thịt kho giả cầy và món gà ram mặn…ơ, em sinh viên thực tập vưà mới luớt qua, chân dài quá! Trời ơi, tôi già rồi. Tôi chết mất!

Ngày……tháng……năm……….

Mình dắt xe ra khỏi nhà như một lão ở đợ. Ghi-đông là cặp sách cho con, yên sau là túi quần áo đi sửa, đằng trước là hai bịch xà bông. Còn đâu hình ảnh chàng trai dũng mãnh, chuyên gia vi tính, người đàn ông hào hoa sáu năm trước. Thôi, hình tượng mình có lẽ đã chết hẳn rồi. Gia đình đúng là cối xay, nghiền tất cả thú vui tuổi trẻ thành món cháo bèo nhèo.
Hôm nay mụ biệt phái mình đi sửa bếp gas. Không ngày nào mụ không giao một “nhiệm vụ bất khả “, mặc dù mình không phải là “Tôm-cờ-ru-dơ”, còn mụ tất nhiên chẳng phải là “Ni-kon-kit-man”. Hôm thì phải mua chai nước mắm năm ngàn (trong khi toàn quốc đều bán sáu!), hôm thì phải mua ký thịt bò mà về cân thấy ký mốt! Thôi để tôi đụng xe cho bà vừa lòng. Gặp thằng bạn ở đầu ngã tư, nó giúi cho tờ thiệp cưới. Thế là mình sắp toi hai trăm, còn nó sắp toi cả cuộc đời. Mình muốn cản nó, rồi lại cuời gằn:”Em dại thì cho em chết, anh hơi sức nào mà lo”.

Ngày…….tháng……năm…..

Gặp chai kem dưỡng da, tần ngần rối quyết định mua cho mụ. Của đáng tội, chả mấy khi dám xài cho bản thân. Nhưng để cẩn thận mình phải bóc giá tiền đi và ”khai” rẻ hai chục ngàn mới an toàn tuyệt đối.
Hôm qua, có một em mới về phòng. Sao mà trẻ trung xinh xắn thế. Mình phải làm mặt “ngầu” cho oai, chứ trong lòng buồn bã quá, già rồi còn gì. à! Không, không già!Ðể tuần sau ta sẽ mời em đi ăn kem. Ðúng đắn nhất thế giới. ôi, cái kính của tôi đâu rồi?
Thằng bạn tặng hai vé biểu diễn thời trang. Tối nay đi coi với mụ. Phải nhớ đến phần áo tắm cần giữ bộ mặt cau có và dửng dưng. Nếu không thì lộ hết. Xuỵt! Bên kia đường mới khai trương một thẩm mỹ viện, ra vào toàn loại nhiều mỡ ít nạc. Các bà ơi, tập làm gì, mát-xa làm gí. Cứ phóng xe, hò hét chồng con như mụ nhà tôi thì da thịt săn chắc ngay thôi.
Chủ nhật phải đưa mụ và con bé đi sở thú. Chả hiểu sao mụ lại thích thiên nga, con bé thích gấu, còn mình chỉ thích đười ươi. Có lẽ bởi nom nó có vẻ vô tư và khỏe mạnh. ơ, em vừa đi qua mặc áo hai dây. Nếu mụ mà mặc thì khá hơn, bởi vai trắng và tròn. ôi đàn ông, ôi lũ chồng, đứng núi này trông núi nọ. Phó phòng vừa biếu chai rượu. Thử nhấp một ngụm xem. Khà! Ngon. Nhìn ảnh vợ con trên bàn, sao mà lung linh. Hình như mụ ấy đang cười!

Ngày… tháng… năm…

Sắp đến ngày lễ thánh (ngày 8 tháng 3) chẳng biết tặng gì cho đồng chí vợ. Rút kinh nghiệm năm ngoái, mình bỏ gần 300.000 đồng mua thỏi son made in USA trông cũng xịn ra phết. Dùng được một lần đến cơ quan chắc bị ai chê, mụ về nhà chất vấn mình: Ai mua hộ mà mầu trẻ thế?. Chẳng nhẽ lại thú nhận mình nhờ em thư ký của Xếp mua, mình thích cái màu hồng hồng trên môi em ấy. Nói chung là thích tất cả những gì ở trên người em ấy. Mình lờ tịt, trả lời vài câu nhăng nhít. Và mụ đã cho mình một bài học về tính “tích kiệm” cùng câu chốt hạ cuối cùng “Nhờ ai mua hộ thỏi son thì nhớ cám ơn một tiếng”. Chỉ là một câu nói mà sao mụ nhà mình lên giọng rít giống khỉ thế không biết, chói điếc tai, rùng mình.
Năm trước nữa mình mua bó hoa ly thơm phức, mụ cằn nhằn: Hoang phí! Nhưng vẫn cắm ở phòng khách. Lúc mình không có nhà đi ra ,đi vào, lại hít hà khen thơm quá. Còn khi mình ở nhà thì vẫn cằn nhằn là với số tiền mua bó Ly đó thì đi chợ được mấy ngày. Chịu! Chẳng hiểu được mụ ấy. Năm trước trước nữa mình đi mua một mảnh vải (tự đi mua), mụ chê màu vải già quá nhưng vẫn may bộ đồ ở nhà và còn mặc đến bây giờ. Có lẽ đồng chí vợ nhà mình mắc bệnh chê ?. Năm nay mình đã tự hứa phải tặng món quà gì đó mà mụ không thể lên tiếng chê được. Nghĩ đi nghĩ lại có lẽ mình cứ đưa một phong bì tiền. Vì chưa khi nào mình thấy mụ lên tiếng chê bai tiền(!)

Ngày… tháng… năm…

Dạo này mình toàn phải dậy từ lúc 6 giờ sáng, ăn sáng bằng bát mì tôm rồi đèo con bé đến trường. Từ hôm trường của con bé chuyển giờ học là lúc 7 giờ 30 mình trở thành người đi làm sớm nhất nhì công ty. Đến sớm cũng chán, sang quán Cà phê làm một ly đen đá, thấy cuộc đời mình cũng đen gần bằng ly Cà phê mình đang uống. Làm việc hùng hục như thằng cu li, cuối tháng đưa hết cả tiền lương cho vợ. Ăn đủ 2 bữa ở nhà, cho dù buổi sáng nhìn thấy bát mì trương phềnh đã thấy ớn, ngồi nhìn bát cơm rang, muốn trốn. Nhưng mình vẫn là thằng đàn ông ngoan. Tối vẫn về với vợ, ăn tối cho dù lúc đó là một giờ đêm, cho dù đã căng bụng vì bia vì đồ nhậu. Tự dưng mình thèm phở thế. Chậc!!! Không được suy nghĩ cái kiểu “Chán cơm thèm phở” nữa. Mà là thằng đàn ông, trong đời ai chẳng phải lấy vợ. Vợ là nợ là oan gia. Chiều nay chia tay với đoàn thực tập (một phần 3 là nữ) Ngày mai lại chỉ còn toàn lũ đực rựa với nhau, chẳng biết đến bao giờ cái bọn trong phòng mình mới lại chăm chỉ đánh răng nữa như đợt vừa rồi?

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay mình và đồng chí
vợ có hiểu lầm nho nhỏ. Mình nể vợ nên chỉ nói 2 câu nhưng mụ ấy nói lại tận 2 giờ đồng hồ. Chỉ vì lí do rất chuối: Hôm qua sinh nhật vợ yêu tròn 30 tuổi, mình mua bó hồng 31 bông. Lúc đầu cũng dự định mua 30 bông, nhưng thấy em bán hoa tươi quá. Vì em gạ gẫm mua nốt, vì mua hoa là phải mua lẻ, vì em ấy bó cái bó hoa của mình như bó mớ rau muống, vì … Mà mụ nhà mình nếu tính thêm tuổi mụ cũng đã 31 rồi còn gì. Trước đây khi yêu nhau mình chỉ có tặng một bông hồng chậc khấc đầy gai, chẳng thèm có một tờ giấy gói mà làm mụ xúc động mất mấy ngày.
Kể ra cũng tức vì cả con bé con cũng hùa về phe mẹ nó. Nó chống đối bằng cách ôm gối sang phòng ngủ với mẹ. Còn mình thì đang nằm trên cái giường ngắn tũn, bé tẹo, không ngủ được đành lôi láp tốp ra để gõ nhật kí như thế này. Chẳng nhẽ mình cứ phải chịu khổ mãi như thế này? Phận con giun cái kiến, thấp cổ, bé họng, dạ dầy nhỏ như mình đến bao giờ mới được thay đổi trong chính gia đình mình. Đã có lần thằng bạn trên công ty nhận xét: Nhà mày “Hơi lệch”, đã có cái hĩm rồi, phải phấn đấu lấy thằng cu, sau này còn có người làm đồng minh. Qua lần này thấy đúng thật, mình phải “Phấn đấu” thôi.

Ngày… tháng… năm…

Hoá ra mình cũng là một thằng quá được, chỉ mới “Phấn đấu” chút chút. Mà sáng nay đồng chí vợ đã thỏ thẻ “hình như em có”. Thiếu chút nữa mình đã hét toáng lên vì sướng, không hiểu sao mình tin đứa này là con trai.
Chiều! mình trốn Xếp về sớm, không ngờ vợ yêu đã ở nhà từ bao giờ. Thì ra vợ yêu về sớm để thảo một bản “10 điều cần thực hiện” cho mình, và dán trang trọng trong phòng ngủ. Đọc xong mình thấy đầu quay quay như tụt huyết áp, tỉnh lại hoá ra mình đang ngồi trên cái ghế quay, chân tay run rẩy. Vậy là từ nay mình phi từ bỏ thói quen hút thuốc. Đưa đón con bé con đi học (trước đây chỉ phi đưa đi). Buổi tối thay vì xem ti vi thì phi đọc sách “Chăm sóc bà mẹ và trẻ sơ sinh”. Lúc rảnh rỗi muốn nghe chút Rốc thì phải nghe nhạc giao hưởng dành cho thai nhi cùng mụ nhà mình. Tệ nhất là bây giờ mình không được dùng điện thoại di động vì nó có ảnh hưởng tới bà mẹ mang thai. Thấy câu nói của các bậc tiền bối đúng thật “Trong một gia đình hạnh phúc thì người chồng phải trở nên câm, điếc”.

Ngày… tháng… năm…

Buổi sáng nhận lệnh đưa đồng chí vợ đi khám thai. ở bệnh viện hình như cũng có nhiều đức ông chồng quan tâm đến vợ và con như mình? Trước của phòng siêu âm chật ních người, mình phải về đi làm vì sáng nay chỉ xin nghỉ nửa buổi. Đồng chí vợ đã kịp an ủi: Biết được kết quả em sẽ báo ngay cho anh. Đấy! Thực ra giọng của mụ nhà mình nhiều lúc cũng đáng yêu phết, đâu chỉ đến quán bia mới được mấy em xinh tươi ban phát cho chất giọng du dương đó.
Đến công ty thằng bạn đã mở nho nhỏ một bài hát của Trần Tiến, không biết tên bài nhưng thấy rất giống tâm trạng mình. “Cho tôi xin em, xin em một đứa con trai. Cho tôi xin em, xin em một thằng đàn ông”. Mình lẩm bẩm hát theo “Cho tôi xin em một phút bềnh bồng, cho tôi xin em một thằng con trai, thằng con trai lên rẫy phá rừng,.., thằng con trai nhân ái với mọi người, là con trai biết yêu thương vợ mình”. Đang hát phê thì thằng giời đánh chết tiệt chõ *** vào phá ngang “Là con trai biết yêu thương vợ người”.
Trưa! gọi điện thoại về nhà chẳng ai nhấc máy. Buồn, nên sau khi ăn trưa mình chỉ uống Cà Phê xuông.
Trước khi về nhà vẫn không an tâm mình đã gọi điện thoại sang nhà bố vợ thì được nghe tiếng ông rõ to trong điện thoại “Chào bố thằng cu”. Vậy là toại nguyện rồi nhưng tức là từ nay mình phải bỏ nốt một thói quen mang láp tốp về nhà. Biết lấy gì để gõ nhật ký đây, đành gõ nốt mấy dòng này rồi về sớm và tranh thủ ra ban công làm điếu Vi na cho thơm mồm bổ phổi, về đến nhà thì đố dám.

Ngày… tháng… năm…….

Lại trở dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Vẫn điệp khúc đó thôi, mụ ấy thức rồi, nghĩ đến ăn là phát ngán ra rồi. Nghé mắt trông lên bàn của mụ thấy để một lá thư, chắc đêm qua mụ vừa mới viết. Thôi thì ông cứ nghé mắt qua xem mụ viết gì.

———————-
Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con?Mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con. Trước khi con lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức,năng lực,sự giáo dục,cách đối nhân xử thế v.v…của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con,chẳng có tý tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ.Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi,rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tật lại phải trở về số không,rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con. Nói thật là con cảm thấy rất bất công.Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của hai mươi năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy, nhưng mẹ cũng đừng nên cố tạo ra ý nghĩa này nọ đới với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ,và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào. Làm gì có chuyện đấy?Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào.Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay :tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi
ngủ mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa,”Phật có thiếp vàng, người có quần áo”,con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi.Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy.Tương tự như vậy,người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây?


Cho nên về sau này nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém.Bởi vậy,khi mẹ bị ốm con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại,anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con , con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ !Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo “làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý”, nhưng về phía con cũng vẫn phản đối, con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình mẹ ạ !
———————-

Ôi trời, mụ này ghê thật!!!



( Copy từ blog conxion)

Tình thân

IMG_2995IMG_2996IMG_3001IMG_3004IMG_3006IMG_3007IMG_3008IMG_3009IMG_3010IMG_3011IMG_3012IMG_3014IMG_3016IMG_3017IMG_3025IMG_3026IMG_3028IMG_3030IMG_3031IMG_3034

Mẹ chỉ mong rằng các con sẽ luôn giữ được tình thân với nhau như thế này, như các mẹ giữ tình thân với nhau và cho cả các con nữa. Hy vọng các con lớn lên bên nhau và luôn có những ký ức đẹp về tuổi thơ của mình.

Còn đây là phần của mẹ Giang ( copy từ blog của mẹ Giang)

Gặp mặt (1)

Bắt đầu bằng một cái comment của mẹ Hà, rằng 2 mẹ có nick gần giống nhau. Thế là mẹ và mẹ Hà làm quen, rồi chat, rồi tâm sự đủ mọi chuyện trên trời, dưới đất..Quan trọng là ..mẹ Hà "thèm" 2 nàng công chúa của mẹ, còn mẹ Giang thèm 2 hoàng tử của mẹ Hà...Đời tréo ngoe thế cơ chứ? Giá mà san sẻ cho nhau được nhỉ? Và, 2 mẹ hẹn hẹn hò hò gặp gỡ. Lẽ ra lời hẹn là cuối tuần này cơ, nhưng sáng nay, khi mẹ vẫn còn đang say sưa giấc nồng thì có phone. Ôi, thật bất ngờ là mẹ Hà lại bảo cho 2 anh Khánh Toàn, Khánh Tâm lên nhà mình chơi...Vậy là chỉ hơn 1h sau là mẹ Hà đã tự lái xe hơi đưa 2 anh lên, huhu..mẹ Giang cực kỳ ngưỡng mộ mẹ Hà vụ lái xe này đấy, thèm lâu rồi mà mẹ G chưa đi học được đấy. (có dịp mẹ Hà training nhá)




Trời ơi, mẹ cực kỳ khoái 2KT nhà mẹ Hà, vừa mới thả xuống cổng trường là 2 anh chạy nhảy, hò hét tự nhiên và cực kỳ active nhá. Con trai là mạnh mẽ và tự tin thế chứ. Nên mẹ Hà chắc luôn cảm thấy an TOÀN và vững TÂM khi đi cùng 2 anh nhỉ?


Ba Kều làm đầu bếp, he..he..,vừa đi chợ, vừa nấu nướng và rửa bát luôn. Rồi tắm cho em Cua, rồi cả nhà kéo nhau ra tượng đài Lý Thái Tổ chụp ảnh. Trời ơi, 2 anh "mê" ông vua tới nỗi không muốn về luôn. Mẹ thì mong mẹ Hà về VN sống, rồi thường xuyên cho 2 anh lên nhà mình chơi, rồi tưởng tượng tới lúc Cua lớn lớn, mẹ tha 2 chị em về HN đã có mẹ Hà đón và đưa cả 4 con đi chơi nhỉ?


Mẹ và mẹ Hà đều mong, các con sẽ có một tình cảm đẹp, một tình bạn, tình anh em thân thiết với nhau, mong rằng mối tình thân của mẹ và mẹ Hà sẽ bền vững. Và mẹ thì có thêm 2 thằng con trai cho thoả khao khát, mẹ Hà cũng có thêm 2 cô con gái ngọt ngào cho đầy nỗi chờ mong, mẹ Hà nhỉ?

Tới rồi tới rồi, xuống xe thôi nào........


Khánh Tâm hỏi "Mẹ ơi, kia có phải là một vị vua không ạ?"


Ừ, chúng ta lên thăm vị vua ấy đi các con.........


6 mẹ con mình chụp ảnh nhé, anh Toàn còn xấu hổ, nên không dám "phô" mặt cơ, he..he..


Hai anh mê tít chỗ chơi "cầu trượt" hàng ngày của em Bống,he..he..


Chị em gái chúng mình chụp chung nhá


Đấy, hai anh cần mẫn leo lên leo xuống thế này này


Niềm mơ ước của mẹ Hà đây, híhí


Con gái là tình cảm thế này này....Yêu lắm í


(Trời ơi, nhìn mẹ ngoặc đơn, ngoặc kép thế kia mà mẹ Hà còn khen trẻ,hic, toàn các mẹ nịnh nhau thôi. Cơ mà mẹ nào cũng thích nịnh hết á )

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ

Chúng tớ là tình yêu lớn của mẹ
Anh- đẹp trai, hiếu thuận

Em đẹp trai, tình cảm

Ba mẹ con tớ luôn bên nhau

Chat nhé

Nhận xét mới

Bạn bè

Blogs chúng tớ thích

  • Buông - Em buông mình rơi như trái bóng Rơi xuống tận cùng sẽ vỡ hoặc nảy lên Em buông mình để muốn nguôi quên Mà trái tim càng thêm nhức nhối Em buông mình, qua...
    13 năm trước
  • Chia sẻ - Bống yêu thương của mẹ, Lâu lắm rồi mẹ không còn thói quen viết cho con và em Cua hàng ngày như hồi xưa nữa. Mẹ cứ tự bao biện cho mình rằng mẹ bận bịu qu...
    14 năm trước
  • Schulanfang Khanh Toan - http://www.youtube.com/watch?v=KQWZeAzsEAs
    16 năm trước